MỘT THỜI KHÔNG QUÊN
Một thời không quên
Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng khoác trên mình màu áo lính, sống và chiến đấu giữa bom đạn khốc liệt. Khi ấy, chúng tôi không nghĩ nhiều đến hiểm nguy, chỉ biết phía trước là nhiệm vụ, phía sau là Tổ quốc và gia đình đang mong đợi. Những bữa cơm vội giữa rừng, những lần hành quân xuyên đêm, hay những lúc cùng nhau động viên vượt qua nỗi sợ hãi đã trở thành ký ức sâu đậm trong tôi. Đồng đội của tôi, có người đã không trở về, để lại khoảng trống không gì bù đắp nổi. Mỗi lần nhắc lại, lòng tôi vừa tự hào vừa nghẹn ngào. Giờ đây, khi nhìn thấy đất nước đổi thay từng ngày, tôi càng thấm thía rằng những hy sinh năm xưa là hoàn toàn xứng đáng, và hòa bình hôm nay chính là điều thiêng liêng nhất mà chúng tôi đã góp phần gìn giữ.



