Một thời không quên
86 tuổi, gần 70 năm gắn bó với quê hương và ký ức chiến trường. Anh luôn giữ nụ cười dịu dàng, đôi mắt già vẫn sáng ngời khi nhắc đến đồng đội đã hy sinh. Anh từng mất 2 ngón tay do mìn trái nổ, nhưng không bao giờ hối hận khi đã chọn con đường cách mạng. Anh luôn nói: "Danh hiệu anh hùng không phải cho tôi một người, mà là cho toàn bộ đồng đội đã ngã xuống
Những chàng trai thanh xuân quê Phú Thọ cùng thế hệ năm 1958, 20 tuổi Lê Văn Sỹ đăng ký nhập ngũ tình nguyện. Sau 6 tháng huấn luyện cơ bản tại Khu huấn luyện Quân sự số 11 ở Vĩnh Phúc, anh được biên chế vào Tiểu đoàn 1, Sư đoàn 312, Quân đoàn 308 - đơn vị được mệnh danh là "đội gương sáng" của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Ban đầu anh được phân công giữ biên giới phía Bắc, nhiệm vụ trinh sát, dọn dẹp mìn và bảo vệ các cơ quan chính phủ ở vùng Lạng Sơn, Cao Bằng. Trong giai đoạn 1959-1964, anh đã tham gia hơn 30 cuộc chiến đấu dọn dẹp mìn trái, bảo vệ an toàn cho hàng nghìn phương tiện vận chuyển vũ khí qua biên giới. Năm 1963, anh được tuyên dương "Dũng sĩ diệt Mỹ cấp ưu tú" sau khi dọn dẹp thành công 127 mìn trái tại khu vực biên giới.
Anh được chỉ huy 1 tổ 12 chiến sĩ thực hiện nhiệm vụ cắt đường cung ứng của địch tại khu vực Buôn Ma Thuột. Anh đã ẩn mình trong bụi ràng suốt 3 ngày đêm, chỉ bắn súng khi địch đến gần nhất. Đến đêm thứ 3, anh cùng đồng đội tấn công vào đoàn xe tải vũ khí của địch, phá hủy 3 xe tải đầy vũ khí, bắt sống 7 lính ngụy quân và thu được hơn 50 khẩu súng các loại, 2 hộp đạn dược. Sau chiến dịch này, anh được nâng cấp lên Trung đội trưởng Tiểu đoàn 1.
Anh cùng đơn vị tấn công vào căn cứ quân đội Mỹ tại khu vực Phú Bài. Trong cuộc chiến, anh đã thấy đồng đội bị bắn nặng, không thể di chuyển. Anh đã vượt qua đạn bom để cứu thoát 7 chiến sĩ bị thương, đồng thời sử dụng bazooka để phá hủy 2 xe tăng M48 của địch. Trong lúc thực hiện nhiệm vụ, anh bị mìn trái nổ, mất 2 ngón tay trái và bị bỏng rộng vùng thân, phải được đưa về điều trị tại bệnh viện Quân sự 108 ở Hà Nội trong 8 tháng.
Sau khi điều trị ban đầu, anh tự nguyện quay lại chiến trường, được phân công bảo vệ tuyến đường Trường Sơn tại khu vực Quảng Trị. Anh đã tham gia hơn 20 cuộc chiến đấu, phá hủy 5 máy bay hạ độ thấp của địch và bắt sống 12 lính đặc công Mỹ, thu được nhiều thiết bị thông tin quan trọng. Anh cũng đã xây dựng được hệ thống hầm hào che chở cho hàng nghìn người dân và chiến sĩ qua tuyến đường Trường Sơn an toàn.
Anh cùng đơn vị tham gia cuộc giải phóng thành phố Cần Thơ, tấn công vào căn cứ quân đội ngụy quân tại khu vực tỉnh ủy. Anh đã chỉ huy tổ của mình phá hủy 4 đồn quân sự, bắt sống 15 lính ngụy quân và thu được nhiều tài liệu tình báo quan trọng. Anh cũng đã cứu thoát 3 chiến sĩ bị thương trong cuộc chiến này.
Sau khi hòa bình đến năm 1975, anh được giải nghỉ với quân hàm Đại tá. Anh trở về quê nhà Phú Thọ, kết hôn với Trần Thị Mai - cô gái anh gặp khi điều trị tại bệnh viện 108, cùng nhau mở một cửa hàng bán đồ gỗ nhỏ, sống cuộc đời bình dị. Anh cũng đã tham gia các hoạt động chào đón, tặng quà cho các em học sinh, thuyết trình về kỷ niệm chiến tranh cho các đơn vị quân đội và tổ chức chính trị địa phương. Anh là thành viên hoạt động của Hội Cựu chiến binh tỉnh Phú Thọ, luôn chia sẻ kinh nghiệm chiến đấu cho thế hệ trẻ.
Thương tích quá nặng, dũng sĩ Lê Văn Sỹ được đưa ra tuyển sau điều trị. Anh phải lặp mặt giả suốt phần còn lại của cuộc đời, nhưng anh không bao giờ nản lòng. Vĩnh viễn không thể trở lại chỉ huy chiến trường khi chỉ vừa 30 tuổi, nỗi buồn luôn ngự ở trong lòng anh. Nhưng may mắn trong những ngày hồi phục tại bệnh viện Quân sự 108, anh gặp cô gái quê Phú Thọ tên là Trần Thị Mai, vì cảm phục và yêu quý chàng trai Quảng Bình anh hùng, chất phác nên đã nhận lời yêu và làm vợ anh.
Anh và vợ có 2 con trai, cả hai đều đã đi theo con đường cách mạng, tham gia quân đội và phục vụ đất nước. Con trai lớn là Lê Văn Hùng, hiện là Đại tá, Phó Chỉ huy trưởng Quân khu 2, con trai thứ là Lê Văn Tùng, hiện là Kỹ sư quân sự tại Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng. Anh luôn dạy con cái phải biết biết ơn những người đã hy sinh, luôn trung thành với quê hương và đất nước.



