Một thời không thể quên
Ở Xã Liêm Thuận của tỉnh Hà Nam ngày trước, có một người cựu chiến binh tên là ông Lâm. Người trong làng quen gọi ông là “ông Lâm lính già” — không phải vì ông yếu đi, mà vì trong ánh mắt ông lúc nào cũng có một thứ gì đó vừa sâu lắng vừa kiên cường, như thể thời gian chưa từng làm mờ đi ký ức chiến trường.
Ngôi nhà nhỏ của ông nằm bên con đường đất đỏ dẫn ra cánh đồng lúa. Mỗi buổi sáng, ông lại chống chiếc gậy tre, chậm rãi đi dọc bờ ruộng, nhìn lúa lớn lên từng ngày. Người ta nói ông yêu ruộng đồng như yêu chính đồng đội của mình năm xưa.
Ông từng đi qua chiến tranh, qua những cánh rừng rậm rạp và những đêm dài không ngủ. Có lần, ông kể cho đám trẻ trong làng nghe về một người bạn thân đã ngã xuống ngay bên cạnh mình. Khi đó, giọng ông trầm lại, nhưng không hề run. Ông chỉ nói: “Chiến tranh dạy người ta biết quý từng hơi thở.”
Sau ngày đất nước yên bình, ông trở về Liêm Thuận với một chiếc ba lô cũ và vài vết thương không bao giờ lành hẳn. Nhưng ông không than vãn. Ông làm ruộng, nuôi gà, rồi tham gia đội tự quản của xã. Ai cần giúp đỡ, ông đều có mặt — từ việc sửa lại mái nhà dột cho một gia đình nghèo đến việc dẫn lũ trẻ qua đường vào mùa mưa.
Có một điều khiến người trong làng kính trọng ông hơn cả, là cách ông sống giản dị mà ngay thẳng. Ông không bao giờ nhận mình là anh hùng. Khi được hỏi, ông chỉ cười: “Anh hùng là những người không trở về.”
Một buổi chiều mùa thu, khi cánh đồng nhuộm vàng, ông Lâm ngồi trước hiên nhà, nhìn về phía xa. Lũ trẻ chạy qua vẫn lễ phép chào: “Cháu chào ông!” Ông gật đầu, ánh mắt hiền từ.
Trong khoảnh khắc ấy, người ta chợt nhận ra: chiến tranh có thể đã lùi xa, nhưng những con người như ông Lâm chính là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại — nhắc cho mọi người nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những điều không thể đo đếm.
Và ở Xã Liêm Thuận, câu chuyện về “ông Lâm lính già” vẫn được kể lại, như một phần ký ức không bao giờ phai.
Họ và tên tác giả: Nguyễn Thị Thuỷ Chi
Lớp: 11A3
Trường: THPT A Thanh Liêm
Địa chỉ: Thanh Bình-Ninh Bình



