Một thời không thể quyên
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt của dân tộc, đã có rất nhiều người con Việt Nam lặng lẽ hiến dâng tuổi trẻ, mang theo lý tưởng và lòng yêu nước ra nơi tuyến lửa. Ông Đỗ Văn Quyền, sinh năm 1949, quê tại Phú Thọ, là một trong những người lính như thế – một chứng nhân sống cho thời hoa lửa đầy gian khổ mà anh dũng của dân tộc ta.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt của dân tộc, đã có rất nhiều người con Việt Nam lặng lẽ hiến dâng tuổi trẻ, mang theo lý tưởng và lòng yêu nước ra nơi tuyến lửa. Ông Đỗ Văn Quyền, sinh năm 1949, quê tại Phú Thọ, là một trong những người lính như thế – một chứng nhân sống cho thời hoa lửa đầy gian khổ mà anh dũng của dân tộc ta.
Ông Đỗ Văn Quyền sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Ngay từ nhỏ, ông đã sớm được hun đúc tinh thần cách mạng, lòng căm thù giặc và khát vọng được góp sức mình cho Tổ quốc. Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, ông vừa tròn 19 tuổi. Cùng với ba thanh niên khác trong làng, ông hăng hái viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo nhiệt huyết sôi sục của tuổi trẻ và quyết tâm giải phóng dân tộc.
Sau khi được gọi nhập ngũ, ông tham gia huấn luyện và được giao nhiệm vụ bảo vệ quê hương, sẵn sàng chiến đấu trong mọi tình huống. Đến ngày 16/8/1968, ông cùng hơn 300 đồng đội hành quân vào chiến trường miền Nam, biên chế tại đơn vị C9 – K9 – E66 – F10, thuộc Binh đoàn Tây Nguyên. Đây là bước ngoặt lớn trong cuộc đời người lính trẻ, khi ông chính thức bước vào cuộc chiến đấu trường kỳ, gian khổ nhưng đầy tự hào của dân tộc.
Hành trình vào chiến trường vô cùng vất vả. Các chiến sĩ phải hành quân suốt hai tháng trời, vượt qua nhiều địa hình hiểm trở, khi thì đi bộ, khi thì vượt sông, băng rừng trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Đến địa phận Quảng Trị, ông và đồng đội tiếp tục được biên chế làm nhiệm vụ phục vụ trên tuyến đường 559 huyền thoại – đường mòn Hồ Chí Minh, tuyến chi viện chiến lược có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với chiến trường miền Nam.
Trong suốt những năm tháng chiến đấu, ông Đỗ Văn Quyền cùng đồng đội phải đối mặt với bom đạn ác liệt, với đói rét, bệnh tật và sự hy sinh mất mát. Tuy vậy, tinh thần người lính Cụ Hồ trong ông chưa bao giờ lung lay. Ông luôn giữ vững ý chí, tinh thần trách nhiệm và lòng trung thành với Tổ quốc, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao.
Năm 1976, sau khi hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, ông xuất ngũ và trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn in đậm trong tâm trí ông – đó là ký ức về đồng đội, về những năm tháng sống giữa ranh giới của sự sống và cái chết, và về lý tưởng cao đẹp mà cả một thế hệ đã theo đuổi.
Những đóng góp thầm lặng nhưng to lớn của ông Đỗ Văn Quyền đã được ghi nhận bằng giấy khen hoàn thành nhiệm vụ của Hồ Chí Minh Việt Nam. Phần thưởng ấy là sự tri ân xứng đáng cho một người lính đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho độc lập, tự do của dân tộc.
Câu chuyện thời hoa lửa của ông Đỗ Văn Quyên là minh chứng sinh động cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh cao cả của những người lính năm xưa. Đối với thế hệ học sinh chúng em hôm nay, đó là bài học sâu sắc nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện để xứng đáng với những hy sinh mà các thế hệ cha anh đã dành cho Tổ quốc.



