Một thời kỷ niệm
Ông Nguyễn Tấn Đức, người con của mảnh đất miền Tây giàu phù sa và nghĩa tình. Tuổi thơ tôi gắn liền với dòng sông quê, những buổi rong ruổi trên bờ ruộng, nhưng cũng gắn với tiếng súng, tiếng máy bay giặc gầm rú trên nền trời chiến tranh khốc liệt. Năm ấy, khi vừa tròn mười tám tuổi, tôi rời mái nhà tranh, khoác ba lô tình nguyện theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc: “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.
Những ngày đầu nhập ngũ, tôi vừa háo hức vừa lo lắng. Chúng tôi tập bắn súng, vượt hào, hành quân đường dài. Đêm về nằm võng giữa rừng Trường Sơn, nghe gió rít qua tán cây, nghe tiếng bom đạn vọng từ xa, lòng tôi càng thêm thấm thía ý nghĩa của hai chữ Tự do.
Tôi được phân công vào đơn vị trinh sát. Công việc nguy hiểm, phải đi trước, bám sát địch, nắm thông tin và mở đường. Có những đêm chúng tôi bò sát mặt đất hàng cây số, mồ hôi hòa lẫn với bùn đất, nhưng không ai kêu than. Bởi chúng tôi hiểu: Sự an toàn của đồng đội nằm trong từng bước chân mình.
Chiến tranh kéo dài, tôi chứng kiến bao mất mát. Có đồng đội chỉ vừa hát câu hò lúc nghỉ trưa đã nằm lại vĩnh viễn giữa chiến trường. Có những lá thư nhà bỏ dở trong túi áo người ngã xuống. Nhưng cũng chính những nỗi đau ấy làm chúng tôi thêm mạnh mẽ. Bởi chúng tôi chiến đấu không chỉ cho mình, mà cho cả quê hương, gia đình, cho tương lai mai sau.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975, tôi trở về quê hương, mái tóc đã pha sương dù tuổi đời còn trẻ. Người dân ôm lấy chúng tôi, tiếng cười xen lẫn giọt nước mắt. Nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên bầu trời quê nhà, tôi biết rằng tất cả hy sinh là xứng đáng.
Giờ đây, khi đã bước qua gần hết cuộc đời, tôi ngồi kể lại những ngày tháng ấy cho con cháu nghe. Không phải để nhắc về đau thương, mà để các em hiểu rằng độc lập tự do hôm nay là đánh đổi bằng máu, mồ hôi và tuổi xuân của biết bao người.
Tôi – Nguyễn Tấn Đức, một người lính năm xưa, sẽ mãi tự hào vì đã sống một thời đẹp nhất đời mình cho



