Cựu chiến binh

MỘT THỜI LỮA ĐẠN MỘT THỜI NHỚ

Cần Thơ19/01/2026Nguyễn Thị Mỹ Tiên (Chi đoàn Trường Mẫu giáo Hương Sen)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT THỜI LỮA ĐẠN MỘT THỜI NHỚ.

Ở ấp 5, xã Hòa An, khi chiều buông xuống, nắng nhạt dần, người ta thường bắt gặp một hình ảnh quen thuộc: vài người cựu chiến binh ngồi quây quần bên hiên nhà, bên gốc cây hay chiếc bàn gỗ cũ, chậm rãi nhấp ngụm trà và kể cho nhau nghe những câu chuyện của một thời đã xa. Không còn tiếng bom rơi, không còn đạn nổ, chỉ còn lại những ký ức chiến tranh được nhắc lại bằng giọng trầm lắng và ánh mắt xa xăm.

Họ đều đã đi qua chiến tranh, mỗi người mang trên mình những vết thương hữu hình hoặc vô hình. Có người còn nguyên vẹn thân thể, có người phải chống nạng, có người nghe không còn rõ, trí nhớ đôi khi chập chờn theo năm tháng. Nhưng khi câu chuyện chiến trường được mở ra, họ như trẻ lại, ánh mắt bỗng sáng lên, giọng nói trở nên rắn rỏi hơn.

Những buổi tâm sự ấy thường bắt đầu rất giản dị. Có khi chỉ là câu hỏi thăm sức khỏe, chuyện ruộng vườn, con cháu. Rồi từ đó, ký ức dần dần được khơi lại: những đêm hành quân trong rừng sâu, những trận đánh ác liệt, những lần chia nhau từng nắm cơm vắt, từng ngụm nước hiếm hoi. Họ nhắc đến đồng đội đã nằm lại chiến trường với sự lặng im kính cẩn, như thể những người ấy vẫn đang ngồi đâu đó, cùng lắng nghe câu chuyện.

Ở ấp 5, xã Hòa An, các cựu chiến binh không kể chuyện để khoe công hay nhắc lại chiến thắng. Họ kể để nhớ, để không quên, và để tự nhắc mình rằng hòa bình hôm nay là điều vô cùng quý giá. Có người chợt cười khi nhớ lại một kỷ niệm vui hiếm hoi giữa bom đạn, có người lặng đi khi nhắc đến một cái tên quen thuộc đã mãi mãi không trở về.

Thời bình, cuộc sống của họ giản dị như bao người dân quê khác. Họ làm vườn, nuôi gà, trông cháu, tham gia sinh hoạt ấp, vận động con cháu sống tốt, sống có trách nhiệm. Nhưng chính những buổi ngồi lại bên nhau, ôn chuyện cũ, đã trở thành điểm tựa tinh thần, giúp họ vơi đi nỗi đau chiến tranh còn sót lại trong ký ức.

Những câu chuyện năm xưa không chỉ dành cho họ. Thỉnh thoảng, vài đứa trẻ trong xóm ngồi nép bên, lắng nghe với đôi mắt tròn xoe. Những người cựu chiến binh chậm rãi kể, không tô hồng chiến tranh, chỉ nói thật về mất mát, hy sinh và giá trị của hòa bình. Đó là những bài học không có trong sách vở, nhưng lặng lẽ gieo vào lòng thế hệ trẻ hạt giống của lòng biết ơn và trách nhiệm.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì vẫn còn đó, sống động trong từng câu chuyện của những người lính năm xưa. Ở ấp 5, xã Hòa An, những buổi trò chuyện không tiếng bom ấy chính là cách để các cựu chiến binh giữ gìn quá khứ, trân trọng hiện tại và gửi gắm niềm tin vào tương lai.

Giữa nhịp sống yên bình hôm nay, hình ảnh những người cựu chiến binh ngồi bên nhau, chậm rãi nhắc chuyện cũ, chính là minh chứng rõ ràng nhất rằng: hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà là thành quả được đánh đổi bằng cả tuổi trẻ, máu xương và ký ức của một thế hệ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MỘT THỜI LỮA ĐẠN MỘT THỜI NHỚ | Câu chuyện thời hoa lửa