Một thời mở đường giữa mưa bom
Câu chuyện kể về ông Dương Văn Hòa – người chiến sĩ phường Vạn Xuân, Thái Nguyên – đã tình nguyện tham gia lực lượng công binh trong thời kỳ kháng chiến ác liệt. Ông trực tiếp mở đường, rà phá bom mìn, bảo đảm giao thông trên tuyến chi viện và bị thương trong khi làm nhiệm vụ. Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, tiếp tục cống hiến trong công tác địa phương và được công nhận là người có công với cách mạng. Câu chuyện khắc họa tinh thần dũng cảm thời hoa lửa và sự tận tụy của ngườ
Thời hoa lửa, khi tiếng máy bay còn xé ngang bầu trời trung du, ở phường Vạn Xuân (thuộc Thái Nguyên) có một người chiến sĩ mà bà con vẫn nhắc đến bằng tất cả niềm tự hào: ông Dương Văn Hòa.
Ông Hòa sinh năm 1948, quê quán xóm Đồng Tâm, xã Vạn Xuân (đơn vị hành chính cũ trước khi sáp nhập và thành lập phường), huyện Đồng Hỷ, tỉnh Thái Nguyên. Theo địa chỉ cũ ghi trong sổ hộ khẩu những năm 1960, gia đình ông ở: Xóm Đồng Tâm, xã Vạn Xuân, huyện Đồng Hỷ, tỉnh Thái Nguyên. Sau điều chỉnh địa giới hành chính, khu vực này thuộc tổ dân phố 5, phường Vạn Xuân, thành phố Thái Nguyên.
Ngôi nhà của ông nằm ven đồi chè, phía sau là rừng keo bạt ngàn. Tuổi thơ ông gắn với những buổi chăn trâu, mót sắn, nhưng cũng sớm chứng kiến cảnh dân làng đào hầm trú ẩn, gùi gạo tiếp tế cho bộ đội.
Năm 1966, khi tròn mười tám tuổi, Dương Văn Hòa tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ ông gói cho con nắm cơm độn khoai và dúi vào ba lô một túi chè khô quê nhà. Ông được biên chế vào đơn vị công binh, chuyên mở đường, rà phá bom mìn và bảo đảm giao thông cho tuyến chi viện chiến lược.
Những năm tháng ấy, tuyến đường vận tải thường xuyên bị đánh phá ác liệt. Ông Hòa cùng đồng đội phải làm việc suốt đêm, san lấp hố bom, dựng lại cầu tạm. Có lần, trong một trận oanh kích, ông lao ra khỏi hầm, kéo một đồng đội bị thương khỏi vùng nguy hiểm. Mảnh bom găm vào vai trái, để lại vết thương suốt đời.
Năm 1972, trong chiến dịch bảo vệ tuyến đường trọng điểm, tổ công binh của ông hoàn thành việc khôi phục cầu chỉ trong vài giờ sau khi bị đánh sập, bảo đảm đoàn xe kịp thời qua sông an toàn. Thành tích ấy giúp đơn vị được tặng bằng khen, còn ông được trao Huân chương Chiến công hạng Ba.
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông Hòa phục viên trở về quê hương. Lúc ấy, xóm Đồng Tâm vẫn còn nghèo, đường đất lầy lội. Ông tích cực tham gia công tác xã hội, làm Chi hội trưởng Cựu chiến binh rồi Bí thư chi bộ xóm. Ông vận động bà con chuyển đổi cây trồng, phát triển chè, góp phần cải thiện đời sống.
Với những đóng góp trong kháng chiến và xây dựng địa phương, ông Dương Văn Hòa được công nhận là người có công với cách mạng, hưởng chế độ thương binh hạng 3/4. Gia đình ông còn được trao tặng Bằng khen của Ủy ban nhân dân tỉnh Thái Nguyên vì thành tích tiêu biểu trong phong trào “Đền ơn đáp nghĩa”.
Giờ đây, căn nhà tại tổ dân phố 5, phường Vạn Xuân vẫn giữ nguyên hàng rào chè xanh mướt. Trên bức tường phòng khách treo trang trọng tấm huân chương đã ngả màu thời gian. Mỗi dịp 27/7, học sinh trong phường lại đến thăm, nghe ông kể về những đêm mở đường giữa mưa bom, về tình đồng đội và niềm tin sắt son vào ngày hòa bình.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng trong ký ức người dân Vạn Xuân, hình ảnh người chiến sĩ công binh năm nào vẫn là biểu tượng của lòng dũng cảm và sự bền bỉ của người con trung du Thái Nguyên.



