"Một thời rèn luyện trong quân ngũ – Cả đời sống trọn nghĩa tình."
Tôi là Dương Từ Cung, sinh năm 1967. Hôm nay, khi đã bước sang tuổi gần sáu mươi, nhìn các con, các cháu lớn lên trong hòa bình, đủ đầy hơn thế hệ của mình, tôi lại muốn kể về một quãng đời mà tôi luôn trân trọng và tự hào nhất – những năm tháng khoác trên mình màu áo người lính.
Tôi sinh ra trong một gia đình lao động bình thường. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những cánh đồng quê, những con đường đất đỏ và cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Thế hệ chúng tôi lớn lên khi đất nước vừa trải qua chiến tranh, mọi thứ đều khó khăn. Chính hoàn cảnh ấy đã dạy tôi biết quý trọng lao động, biết sống tiết kiệm và luôn ý thức về trách nhiệm của mình đối với gia đình và quê hương.
Năm tôi tròn hai mươi tuổi, nhận được lệnh gọi nhập ngũ. Đó là một ngày tôi không bao giờ quên. Trong lòng vừa háo hức, vừa bồi hồi. Tôi hiểu rằng mình sắp bước vào một môi trường hoàn toàn mới, nơi sẽ rèn giũa mình trở thành người trưởng thành hơn.
Ngày chia tay gia đình lên đường, mẹ tôi chuẩn bị cho tôi một túi nhỏ đựng vài bộ quần áo và ít đồ dùng cá nhân. Trước lúc đi, bà chỉ dặn một câu: "Dù ở đâu cũng phải sống cho tử tế và giữ gìn sức khỏe." Lời dặn giản dị ấy đã theo tôi suốt những năm tháng quân ngũ.
Những ngày đầu trong đơn vị là thử thách thật sự. Chúng tôi phải làm quen với chế độ sinh hoạt nghiêm ngặt, những buổi tập luyện cường độ cao và kỷ luật quân đội. Có những hôm hành quân nhiều giờ liền dưới nắng gắt, đôi chân mỏi nhừ nhưng không ai than vãn. Mỗi người đều hiểu rằng những giọt mồ hôi hôm nay chính là sự chuẩn bị cho nhiệm vụ ngày mai.
Điều tôi nhớ nhất không phải là những buổi huấn luyện vất vả mà là tình đồng đội. Chúng tôi đến từ nhiều vùng quê khác nhau nhưng sống với nhau như anh em ruột thịt. Khi một người gặp khó khăn, cả tập thể cùng giúp đỡ. Những đêm trực gác giữa trời lạnh, những lần chia nhau từng ngụm nước, từng phần quà từ gia đình gửi lên đã trở thành những kỷ niệm không thể nào quên.
Có lần đơn vị tôi tham gia hỗ trợ nhân dân khắc phục hậu quả sau một trận bão lớn. Nhà cửa bị tốc mái, cây cối ngã đổ khắp nơi. Chúng tôi cùng bà con dọn dẹp, sửa chữa nhà cửa, vận chuyển lương thực và giúp đỡ những gia đình khó khăn nhất. Khi nhìn thấy nụ cười và ánh mắt biết ơn của người dân, tôi cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của màu áo mình đang mặc. Người lính không chỉ bảo vệ Tổ quốc mà còn luôn có mặt khi nhân dân cần.
Những năm trong quân đội đã dạy tôi nhiều điều quý giá. Tôi học được tính kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và sự kiên trì. Có những nhiệm vụ tưởng như rất khó khăn nhưng nhờ sự đoàn kết, chúng tôi đều hoàn thành tốt. Chính môi trường quân đội đã giúp tôi trưởng thành cả về suy nghĩ lẫn bản lĩnh.
Sau khi xuất ngũ trở về địa phương, tôi bắt đầu xây dựng cuộc sống mới. Những ngày đầu không hề dễ dàng. Công việc còn thiếu ổn định, cuộc sống gia đình còn nhiều vất vả. Nhưng tôi luôn tâm niệm rằng mình là một người lính đã được rèn luyện trong gian khó, vì vậy không được phép chùn bước trước những thử thách của cuộc sống.
Tôi chăm chỉ lao động, tích cực tham gia các hoạt động ở địa phương và luôn cố gắng làm gương cho con cháu. Tôi thường kể cho các con nghe về những ngày tháng quân ngũ để các con hiểu rằng thành quả hôm nay không tự nhiên mà có. Mỗi thế hệ đều phải có trách nhiệm đóng góp cho gia đình, cho cộng đồng và cho đất nước theo cách riêng của mình.
Giờ đây, khi tuổi đã cao hơn, tôi vẫn giữ thói quen sống ngăn nắp, kỷ luật như thời còn trong quân đội. Mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, chúng tôi lại nhắc về những năm tháng thanh xuân đầy nhiệt huyết. Dù thời gian có trôi qua bao lâu, tình đồng chí, đồng đội vẫn luôn là điều thiêng liêng và đáng quý nhất.
Các con, các cháu thân yêu! Điều ông muốn gửi gắm không phải là những chiến công hay thành tích lớn lao. Điều quan trọng nhất là hãy sống có trách nhiệm, biết yêu thương gia đình, biết trân trọng hòa bình và không ngừng nỗ lực vươn lên trong cuộc sống. Một con người có ý chí và lòng nhân ái sẽ luôn tìm được con đường đi đúng cho mình.


