Một thời rực lửa
các bác kể chuyện lúc ra trận
Tôi còn nhớ rất rõ buổi sáng hôm ấy, khi lệnh xuất quân vang lên giữa màn sương mỏng. Ba lô nặng trĩu trên vai, không chỉ vì đạn dược mà vì những điều chưa kịp nói với người ở lại. Ai cũng cố tỏ ra bình thản, nhưng bàn tay nắm chặt quai súng đã nói thay tất cả.
Khi bước ra khỏi làng, tôi ngoái lại lần cuối. Con đường đất đỏ quen thuộc bỗng dài hơn mọi ngày. Tiếng giày dẫm đều đều, hòa với nhịp tim đập gấp. Có người thì thầm gọi tên mẹ, có người lặng im, mắt nhìn thẳng về phía trước như sợ chỉ cần chớp mắt là nỗi sợ sẽ tràn ra.
Ra đến trận địa, pháo bắt đầu gầm. Đất rung lên dưới chân, khói và mùi thuốc súng quện vào nhau. Lúc ấy, tôi hiểu rằng không ai còn là người ngoài cuộc nữa. Chúng tôi không nghĩ đến vinh quang hay mất mát, chỉ nghĩ đến nhau — người bên cạnh — và nghĩ rằng phải đứng vững thêm một chút thôi, để tất cả còn có ngày trở về.



