Bài viết

Một thời tuổi trẻ hiến dâng

Lào Cai22/05/2026Lường Văn Siêng (Chi đoàn TDP Bản Muông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, hàng vạn thanh niên trên khắp đất nước đã tình nguyện lên đường ra chiến trường với khát vọng:

“Tất cả vì miền Nam ruột thịt.”

Trong đoàn thanh niên năm ấy có chàng trai trẻ tên Nguyễn Đức Hòa.

Hòa quê ở một vùng quê nghèo ven sông Hồng thuộc tỉnh Nam Định.

Anh vừa học xong cấp ba thì viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Ngày biết tin con trai lên đường, mẹ Hòa lặng lẽ ngồi vá lại chiếc áo quân phục cho con dưới ánh đèn dầu.

Bà không khóc.

Chỉ khẽ nói:

“Đất nước còn chiến tranh… trai làng phải đi thôi con.”

Hòa nắm chặt tay mẹ:

“Ngày hòa bình con sẽ về.”

Câu nói ấy trở thành lời hứa theo anh suốt tuổi trẻ.

Ngày tiễn thanh niên lên đường, cả làng rợp cờ đỏ.

Tiếng trống, tiếng hát vang lên khắp sân đình.

Những chàng trai cô gái tuổi mười tám đôi mươi khoác ba lô lên đường với ánh mắt đầy quyết tâm.

Hòa ngoái nhìn quê nhà lần cuối:

  • Cánh đồng lúa đang thì con gái

  • Dòng sông nhỏ trước làng

  • Và bóng mẹ đứng lặng ở đầu ngõ

  • Anh không biết rằng:

    Chuyến đi ấy sẽ đổi cả tuổi trẻ của mình.

    Sau nhiều tháng huấn luyện, Hòa được điều vào tuyến lửa Trường Sơn.

    Những ngày đầu ở chiến trường khiến anh hiểu chiến tranh khốc liệt hơn rất nhiều so với tưởng tượng.

    Đó là:

    • Những đêm hành quân dưới bom đạn

  • Những cơn sốt rét rừng

  • Những bữa cơm độn sắn

  • Và những lần đối mặt với cái chết rất gần

  • Nhưng điều kỳ lạ là giữa gian khổ ấy, tuổi trẻ của họ vẫn đầy nhiệt huyết.

    Những người lính trẻ:

    • Vẫn hát giữa rừng đêm

  • Vẫn kể chuyện quê nhà

  • Và vẫn tin chắc ngày chiến thắng sẽ tới

  • Hòa thân nhất với người đồng đội tên Lợi.

    Hai người cùng tuổi, cùng thích hát và thường thức khuya trò chuyện bên bếp Hoàng Cầm.

    Lợi hay nói:

    “Mai này hòa bình, tao sẽ về làm thầy giáo.”

    Còn Hòa cười:

    “Tao chỉ muốn về phụ mẹ cày ruộng.”

    Những ước mơ giản dị ấy giúp họ mạnh mẽ vượt qua chiến tranh.

    Một đêm cuối mùa mưa năm 1970, đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng qua trọng điểm bị máy bay đánh phá dữ dội.

    Bom nổ suốt nhiều giờ.

    Đất đá rung chuyển cả cánh rừng.

    Đoàn xe phía sau bị mắc kẹt vì đường sạt lở.

    Không chờ lệnh nhắc lại, Hòa cùng đồng đội lao ra san đường giữa khói bom.

    Ánh pháo sáng rực cả bầu trời.

    Mảnh bom cày tung mặt đất.

    Nhưng những người lính trẻ vẫn đào đất, khiêng đá mở đường cho xe qua.

    Giữa lúc ấy, một quả bom bất ngờ nổ gần bên.

    Lợi bị thương nặng.

    Hòa lao tới ôm bạn giữa khói bụi mịt mù.

    Lợi nắm chặt tay Hòa, giọng yếu dần:

    “Nếu tao không về… nhớ nói với mẹ tao là tao không hối hận…”

    Nói xong, bàn tay người lính trẻ buông xuống.

    Khoảnh khắc ấy, Hòa lặng đi.

    Chiến tranh lần đầu khiến anh cảm nhận rõ:

    Tuổi trẻ không chỉ là những ước mơ… mà còn là sự hy sinh.

    Đêm ấy, cả đơn vị tiếp tục làm đường tới sáng.

    Không ai khóc thành tiếng.

    Chỉ lặng lẽ làm việc giữa mưa rừng và khói bom.

    Bởi họ hiểu:

    Đồng đội ngã xuống để con đường được thông.

    Sau này, Hòa còn đi qua nhiều chiến dịch lớn.

    Anh chứng kiến:

    • Những người bạn mãi mãi nằm lại tuổi đôi mươi

  • Những lá thư chưa kịp gửi

  • Và biết bao giấc mơ dang dở vì chiến tranh

  • Nhưng cũng chính những năm tháng ấy đã tạo nên:

    • Một thế hệ sống hết mình vì Tổ quốc

  • Một thế hệ dám hiến dâng tuổi trẻ cho hòa bình dân tộc

  • Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, Hòa đứng lặng giữa sân doanh trại.

    Xung quanh mọi người reo hò ôm lấy nhau.

    Còn anh bất giác nhìn lên bầu trời đầy nắng mà nhớ tới:

    • Người mẹ già nơi quê nhà

  • Những người đồng đội đã hy sinh

  • Và cả tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường

  • Nước mắt anh lặng lẽ rơi.

    Đó không chỉ là niềm vui chiến thắng…

    Mà còn là nỗi nhớ những người không kịp nhìn thấy ngày hòa bình.

    Nhiều năm sau, khi đã trở thành ông lão tóc bạc, Hòa vẫn giữ cẩn thận:

    • Tấm ảnh chụp cùng đồng đội

  • Cuốn sổ tay cũ

  • Và lá thư cuối cùng của Lợi

  • Mỗi lần kể chuyện cho con cháu nghe, ông thường nói:

    “Thế hệ ông nghèo lắm… nhưng ai cũng sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho đất nước.”

    Đám trẻ thường hỏi:

    “Ông có tiếc tuổi trẻ không?”

    Ông Hòa im lặng một lúc rồi mỉm cười:

    “Không… vì nhờ có những năm tháng ấy mà đất nước mới có hòa bình hôm nay.”

    Rồi ông nhìn ra cánh đồng quê đang yên bình trong nắng chiều.

    Nơi ấy giờ không còn:

    • Tiếng bom

  • Tiếng súng

  • Hay những cuộc chia ly thời chiến

  • Chỉ còn màu xanh thanh bình của đất nước sau bao năm gian khổ.

    “Một thời tuổi trẻ hiến dâng” không chỉ là câu chuyện về một người lính…

    Mà còn là câu chuyện về cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã:

    • Sống đẹp

  • Sống có lý tưởng

  • Và sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập, tự do của dân tộc

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn