Một thời tuổi trẻ không thể quên
Một thời tuổi trẻ không thể quên Sinh năm 1952, ông Ngô Trường Sơn trưởng thành trong một giai đoạn đất nước còn nhiều gian khó. Khi ấy, tuổi trẻ của mỗi người không chỉ gắn với những ước mơ riêng mà còn gắn với trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Một thời tuổi trẻ không thể quên
Sinh năm 1952, ông Ngô Trường Sơn trưởng thành trong một giai đoạn đất nước còn nhiều gian khó. Khi ấy, tuổi trẻ của mỗi người không chỉ gắn với những ước mơ riêng mà còn gắn với trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Năm 1971, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Ngô Trường Sơn lên đường nhập ngũ. Từ giây phút khoác lên mình bộ quân phục, cuộc sống của ông bước sang một chặng đường mới – chặng đường của người lính.
Những năm tháng quân ngũ từ 1971 đến 1978 đã để lại trong ông nhiều dấu ấn sâu sắc. Xa gia đình, xa quê hương, cuộc sống của người lính khi ấy gắn với đơn vị, với những nhiệm vụ được giao và với tình cảm của những người đồng đội.
Trong hoàn cảnh khó khăn, tình đồng đội càng trở nên đáng quý. Mọi người cùng nhau chia sẻ từng bữa ăn, cùng vượt qua những ngày vất vả, cùng kể cho nhau nghe những câu chuyện về quê nhà. Những phút nghỉ ngơi ngắn ngủi bên đồng đội đôi khi lại trở thành những kỷ niệm được nhớ mãi về sau.
Có những người bạn gặp trong quân ngũ chỉ trong một khoảng thời gian, nhưng tình cảm lại theo nhau suốt cả cuộc đời. Bởi họ đã từng cùng nhau trải qua những ngày tháng mà không phải ai cũng có cơ hội trải nghiệm.
Bảy năm quân ngũ là bảy năm ông Ngô Trường Sơn dành một phần tuổi trẻ của mình cho nhiệm vụ chung. Đó là quãng thời gian được tôi luyện bằng kỷ luật, sự bền bỉ và tinh thần trách nhiệm.
Đến năm 1978, ông xuất ngũ và trở về với cuộc sống đời thường. Sau những năm xa nhà, cuộc sống gia đình trở thành niềm vui và điểm tựa mới. Nhưng những ký ức về một thời áo lính vẫn luôn ở lại trong tâm trí ông.
Nhìn lại chặng đường từ năm 1971 đến năm 1978, có lẽ điều đáng quý nhất không chỉ là những năm tháng đã qua, mà là những con người ông từng gặp, những người đồng đội từng sát cánh và những kỷ niệm đã làm nên một phần tuổi trẻ.
Năm 1971, một chàng trai trẻ lên đường. Năm 1978, người lính ấy trở về, mang theo hành trang là những năm tháng không thể nào quên.
Thời gian đã trôi qua nhiều năm, nhưng câu chuyện về một thế hệ thanh niên khoác áo lính vẫn luôn có ý nghĩa. Đó là thế hệ đã biết đặt trách nhiệm với quê hương lên trên những mong muốn riêng, biết sống cùng đồng đội và vượt qua những thử thách của thời cuộc.
Câu chuyện của ông Ngô Trường Sơn vì thế không chỉ là câu chuyện của riêng một người. Đó còn là ký ức về một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để góp sức mình cho đất nước.
Và hôm nay, khi cuộc sống đã bình yên, những ký ức ấy càng đáng được trân trọng và kể lại cho thế hệ sau.


