Một thời tuổi trẻ… một đời khắc ghi
Ông tên Nguyễn Văn Phúc (SN 1953) hiện tại về hưu, sống cuộc sống thanh nhàn tại nhà số 7, đường Phan Bội Châu, phường Đồng Hải (TP. Đồng Hới).
Vào chuyện, ông Phúc lục tìm trong tập tư liệu cũ được ông kín đáo giữ gìn, trân quý, vàng ố theo thời gian rồi chuyển cho tôi tờ giấy không còn nguyên vẹn. Đó là tấm “Bằng ghi công” do Ban Chấp hành Đoàn Thanh niên Lao động (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh) ngành Giao thông vận tải (GTVT) Trung ương tặng. Nội dung viết: “Bằng ghi công tặng đồng chí Nguyễn Văn Phúc, đoàn viên Chi đoàn gia công, Đoàn Xí nghiệp sửa chữa ô tô Quảng Bình. Đã có cống hiến trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước trên mặt trận GTVT từ năm 1965-1972”.
“Thời tuổi trẻ sôi động của tôi bắt đầu trong khoảng thời gian này”, ông Nguyễn Văn Phúc chia sẻ. Khoảng năm 1966, khi chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ lan rộng ra toàn miền Bắc, cậu bé Phúc theo gia đình sơ tán lên xã Duy Ninh (Quảng Ninh). 13 tuổi, lanh lợi, hoạt bát, Phúc vinh dự được kết nạp vào đội thiếu niên xung kích tham gia hướng dẫn con em Vĩnh Linh (Quảng Trị) ra miền Bắc trong chiến dịch K8 dọc theo “tọa độ lửa” ở Quốc lộ 1A từ Mỹ Trung đến bến phà Quán Hàu.
Nhắc đến chiến dịch K8, lịch sử ghi lại đây là một cuộc “trường chinh” của trên 3 vạn thiếu nhi tuổi đời từ 7 đến 15 ở đất thép Vĩnh Linh ra các tỉnh miền Bắc nhằm duy trì, bảo vệ, giữ gìn lực lượng cho một cuộc chiến tranh nếu bị kéo dài.
Lúc bấy giờ, ngoài chuyện học, cậu bé Phúc gan dạ, dũng cảm trong đội hình thiếu niên xung kích giúp bạn bè, trang lứa mình trên những chuyến xe vượt qua bom đạn an toàn. Chiến dịch K8 bắt đầu từ tháng 8-1966 đến cuối năm 1967 thì kết thúc.
Từ xã Duy Ninh, năm 1968, cậu bé Phúc tiếp tục theo gia đình chuyển lên vùng Troóc (xã Phúc Trạch, Bố Trạch bây giờ). Nhà nằm trong khu vực đóng quân Xí nghiệp sửa chữa ô tô Quảng Bình. Giám đốc xí nghiệp lúc bấy giờ là ông Đặng Thanh Liêm thấy cậu học sinh lớp 5 Nguyễn Văn Phúc lanh lợi, được việc nên động viên: “Cháu làm giao liên cho chú, thêm nhiệm vụ trực chiến, hướng dẫn bộ đội, phương tiện hành quân vô Nam”. Nghe chú Liêm bảo thế, Phúc ưng thuận, nhận nhiệm vụ ngay.
Ông Nguyễn Văn Phúc trở thành công nhân xí nghiệp cũng bắt đầu từ đây. Nhờ những chiến công trong nhiệm vụ dẫn đường cho bộ đội, say mê trong công việc chuyên môn tại xí nghiệp, ông Phúc vinh dự được đứng vào hàng ngũ Đoàn Thanh niên Lao động, trở thành điển hình lao động xuất sắc tại Xí nghiệp sửa chữa ô tô Quảng Bình. Kết quả, Ban Chấp hành Đoàn Thanh niên Lao động ngành GTVT Trung ương ghi công đầu.
Đại biểu Quốc hội tuổi 23
Đất nước thống nhất, lúc này, ông Nguyễn Văn Phúc là công nhân tại xưởng rèn, Xí nghiệp sửa chữa ô tô Quảng Bình. Hạnh phúc lớn nhất cuộc đời ông khi đại diện cho giai cấp công nhân tỉnh Bình Trị Thiên trở thành đại biểu Quốc hội khóa VI (1976-1981) lúc tròn tuổi 23.
Ông Nguyễn Văn Phúc nhớ lại: “Quốc hội khóa VI, tỉnh Bình Trị Thiên gồm 19 đại biểu, trong đó Quảng Bình có 4 người gồm: Đại tướng Võ Nguyên Giáp, bác Cổ Kim Thành, Anh hùng LLVT nhân dân Trần Thị Lý và tôi. Tôi được các bác, các anh, các chị thân mật gọi “chú Phúc” vì trẻ nhất đoàn. Quốc hội khóa VI có nhiều sự kiện mà suốt đời tôi không thể nào quên”.



