Một thùng đạn – một niềm tin
Không phải người lính nào cũng trực tiếp đứng trên tuyến đầu. Có những người thực hiện nhiệm vụ vận chuyển đạn dược, lương thực, nước uống và các vật chất cần thiết từ phía sau lên trận địa.
Từ Mường Khương lên đường ra trận
Sinh ra và lớn lên trên quê hương Mường Khương, vùng đất biên cương phía Bắc của Tổ quốc, Vàng Seo Chứ sớm thấm thía tình yêu quê hương, bản làng. Khi đất nước cần, ông lên đường nhập ngũ, trở thành người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị 356 và thực hiện nhiệm vụ tại chiến trường Vị Xuyên.
Với những người lính năm ấy, Vị Xuyên là chiến trường vô cùng ác liệt. Trên những dãy núi đá cao, từng vị trí chiến đấu đều phải được giữ vững bằng ý chí và sự hy sinh của người lính.
Những chuyến tiếp đạn giữa chiến trường
Không phải người lính nào cũng trực tiếp đứng trên tuyến đầu. Có những người thực hiện nhiệm vụ vận chuyển đạn dược, lương thực, nước uống và các vật chất cần thiết từ phía sau lên trận địa.
CCB Vàng Seo Chứ là một trong những người lính từng trải qua những ngày tháng như thế.
Mỗi chuyến tiếp đạn là một hành trình đầy nguy hiểm. Những cung đường lên trận địa phần lớn là đường núi hiểm trở, nhiều đoạn phải men theo vách đá, khe núi. Trên đầu có thể là tiếng pháo, dưới chân là đá tai mèo sắc nhọn, nhưng đoàn quân vẫn phải tiến lên.
Đạn pháo có thể bất ngờ trút xuống bất cứ lúc nào. Khi pháo kích, mọi người nhanh chóng tìm vị trí tránh đạn. Khi tiếng pháo tạm ngưng, đoàn tiếp tế lại tiếp tục hành quân.
Đạn phải đến được trận địa – đó là mệnh lệnh và cũng là trách nhiệm đối với những người đồng đội đang chiến đấu phía trước.
Hướng về cao điểm 685
Trong những địa danh gắn với ký ức của chiến trường Vị Xuyên, cao điểm 685 là một trong những nơi để lại dấu ấn sâu sắc.
Để những người lính bám trụ trên cao điểm có thể chiến đấu, phía sau phải có những chuyến tiếp tế liên tục. Mỗi thùng đạn, mỗi bao lương thực được đưa lên là kết quả của biết bao công sức và sự nguy hiểm của những người lính làm nhiệm vụ bảo đảm phía sau.
Có những chuyến hàng phải đi trong đêm. Không có ánh đèn, người lính lần theo đường mòn, từng bước cẩn thận vượt qua địa hình hiểm trở.
Khi tiếng pháo bất ngờ vang lên, tất cả lập tức nằm xuống hoặc tìm chỗ tránh. Đợi tiếng pháo lắng xuống, mọi người lại đứng dậy, tiếp tục mang đạn về phía trước.
Những bước chân ấy cứ nối tiếp nhau.
Một thùng đạn – một niềm tin
Ngày nay nhìn lại, những công việc vận chuyển đạn dược tưởng như thầm lặng nhưng trên chiến trường lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng.
Một đơn vị ở tuyến trước nếu thiếu đạn sẽ rất khó duy trì khả năng chiến đấu. Vì vậy, những người lính tiếp đạn luôn hiểu rằng phía trước đang có đồng đội chờ mình.
Có những lúc mệt mỏi, đói khát, chân đau vì đường núi nhưng không ai muốn bỏ lại nhiệm vụ.
Người trước động viên người sau. Người khỏe giúp người yếu. Có khi chỉ một câu nói giản dị: “Cố lên, phía trước còn anh em đang chờ!” cũng đủ để mọi người tiếp tục bước đi.
Ký ức về đồng đội
Điều còn lại sâu sắc nhất trong ký ức của người lính Mường Khương không chỉ là những trận pháo kích, những con đường hiểm trở mà còn là tình đồng chí, đồng đội.
Có những người cùng hành quân hôm nay nhưng ngày mai đã không còn trở về. Có những người đã hy sinh trên chính những cung đường mà họ từng nhiều lần đi qua.
Những năm tháng ấy đã tạo nên một tình đồng đội đặc biệt – tình cảm được thử thách trong gian khổ và sinh tử.
Vì thế, khi chiến tranh kết thúc, những người còn sống luôn mang theo trong lòng hình bóng những đồng đội đã nằm lại nơi biên cương.
Trở về với quê hương Mường Khương
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, CCB Vàng Seo Chứ trở về quê hương Mường Khương.
Cuộc sống đời thường tiếp tục với những công việc giản dị, nhưng ký ức về Vị Xuyên vẫn luôn hiện hữu.
Mỗi khi nhắc đến đơn vị 356, Mặt trận Vị Xuyên và cao điểm 685, những năm tháng tuổi trẻ lại trở về trong ký ức người lính.
Đó là những ngày tháng gian khổ nhất nhưng cũng là những năm tháng đáng tự hào nhất của cuộc đời ông.
Hoa lửa còn mãi
Câu chuyện của người lính 356 quê Mường Khương nhắc chúng ta rằng, để giữ vững một trận địa, phía sau những người lính trực tiếp chiến đấu luôn có biết bao con người âm thầm phục vụ, vận chuyển và tiếp viện.
Những chuyến tiếp đạn giữa mưa pháo, những bước chân trong đêm và những con người không quản hiểm nguy để đưa vật chất đến với đồng đội đã góp phần làm nên sức mạnh của Mặt trận Vị Xuyên.
Từ Mường Khương đến Vị Xuyên, từ những cung đường tiếp viện đến cao điểm 685, người lính 356 đã gửi lại tuổi trẻ của mình giữa một thời “hoa lửa”.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện ấy cần được lưu giữ và kể lại cho thế hệ hôm nay – để mỗi người càng thêm trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và tự hào về những người lính đã từng đứng nơi tuyến đầu bảo vệ biên cương Tổ quốc.


