Một tiếng còi giữa đêm
Chỉ một tiếng còi báo động cũng đủ khiến cả đơn vị đang ngủ lập tức bật dậy, bởi người lính luôn phải sẵn sàng trước mọi tình huống.

Bác Sơn kể rằng ở chiến trường, tiếng còi báo động là âm thanh không ai muốn nghe nhưng tất cả đều quá quen thuộc.
Có một đêm, đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ và được nghỉ. Sau một ngày dài, nhiều người ngủ ngay khi vừa đặt lưng xuống.
Khoảng gần nửa đêm, tiếng còi bất ngờ vang lên.
Tất cả bật dậy. Người thu dọn đồ đạc, người kiểm tra trang bị, người hỗ trợ những người còn chưa tỉnh ngủ. Chỉ trong ít phút, cả đơn vị đã sẵn sàng.
Bác nhớ có một chiến sĩ trẻ vì quá vội đã làm rơi chiếc khăn tay. Bác nhặt lên và đưa cho anh.
Anh cười: “May có bác, đây là khăn mẹ cháu gửi”.
Bác bảo: “Giữ lấy, sau này còn mang về”.
Đơn vị di chuyển đến vị trí an toàn. Suốt đêm, mọi người thay nhau cảnh giới.
Đến gần sáng, tình hình trở lại yên tĩnh. Người lính trẻ lấy chiếc khăn ra lau mặt rồi cẩn thận cất lại.
Bác Sơn nói, những năm tháng ấy khiến mọi người quý từng món đồ nhỏ từ quê nhà gửi tới.
Một chiếc khăn, một lá thư, một tấm ảnh… đều có thể trở thành nguồn động viên rất lớn.


