“Một tiếng gọi trong đêm” – ký ức người cứu thương
Bà Trần Thị Mai vẫn còn nhớ rõ một đêm đi cứu người bị thương.
“Đêm tối, chỉ nghe tiếng gọi yếu ớt từ xa.”
Bà cùng đồng đội lần theo tiếng gọi, tìm thấy một người lính bị thương nằm bên đường.
“Anh ấy yếu lắm, nói không rõ tiếng.”
Không có cáng, họ phải thay nhau cõng người lính qua quãng đường dài.
“Chỉ sợ anh ấy không kịp,” bà nói.
Cuối cùng, họ đã đưa được người lính đến nơi an toàn.
“Nghe anh ấy thở đều lại, chúng tôi mới yên tâm,” bà xúc động nhớ lại.



