Một tiểu đoàn toàn những cô gái tuổi đôi mươi
Hãy thử hình dung một đơn vị quân đội có hơn 500 người.
Nhưng phần lớn đều là những cô gái tuổi 16 đến 20.
Đó chính là Tiểu đoàn vận tải nữ 232.
Họ không được sinh ra để làm những công việc nặng nhọc.
Nhưng chiến tranh buộc họ phải trưởng thành rất nhanh.
Một ngày có thể bắt đầu bằng việc nhận hàng.
Sau đó gùi hàng qua rừng.
Rồi cõng thương binh.
Tiếp tục sửa đường.
Tối đến mới tìm chỗ nghỉ.
Ngày hôm sau lại đi tiếp.
Không có ngày nghỉ theo nghĩa bình thường.
Bởi chiến trường không nghỉ.
Đường Trường Sơn không nghỉ.
Và những đoàn quân ở phía trước không thể chờ.
Trong bốn năm, đơn vị đã vận chuyển một khối lượng hàng hóa rất lớn.
Những con số ấy cho thấy quy mô công việc.
Nhưng con số không thể hiện được sự mệt mỏi của từng con người.
Không thể hiện những bàn chân phồng rộp.
Không thể hiện những lần sốt rét.
Không thể hiện nỗi nhớ nhà.
Không thể hiện những người bạn đã không trở về.
Vì vậy, khi kể về Tiểu đoàn Bà Thao, không nên chỉ nói rằng họ “vận chuyển hàng nghìn tấn hàng”.
Cần nhớ rằng mỗi tấn hàng ấy được tạo nên từ sức lực của những cô gái rất trẻ.
Họ mang trên vai vật chất của hậu phương.
Nhưng trong lòng họ còn mang theo một thứ khác:
niềm tin rằng những gì họ đang làm sẽ giúp những người ở phía trước chiến đấu tốt hơn.



