MỘT TIỂU ĐỘI TRONG MƯA BOM
Câu chuyện tái hiện một trận mưa bom dữ dội trút xuống đội hình hành quân, khắc họa tinh thần bình tĩnh, kỷ luật và sự gắn kết sinh tử của một tiểu đội giữa chiến trường Trường Sơn.
Bom bắt đầu rơi khi chúng tôi vừa kịp tản ra khỏi đường mòn. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, rồi ánh chớp lửa xé toạc màn đêm. Đất rung lên từng đợt, cây rừng đổ rạp, lá và đất đá vùi kín lối đi.
Tiểu đội tôi chui vào các hầm cá nhân đào vội từ trước. Trong hầm chật hẹp, tôi nghe rõ tiếng tim mình đập. Mỗi tiếng nổ vang lên, đất trên nóc hầm lại rơi lả tả xuống mặt.
Giữa mưa bom, tiểu đội trưởng vẫn bò sang từng hầm, đập nhẹ vào vách đất – tín hiệu quen thuộc báo rằng anh vẫn còn sống. Một tiếng đập trả lời. Rồi thêm một tiếng nữa. Đủ cả tiểu đội, không ai mất tín hiệu.
Khi bom tạm ngớt, chúng tôi bò lên. Cả khu rừng như vừa trải qua một cơn địa chấn. Một chiến sĩ bị mảnh đất đá sượt qua trán, máu chảy, nhưng vẫn cười:
“Còn nguyên tiểu đội là được.”
Chúng tôi kiểm tra lại quân số, chỉnh lại đội hình. Không ai nói về cái chết vừa lướt qua. Bởi ở Trường Sơn, điều quan trọng nhất sau mưa bom là biết mình vẫn còn đồng đội bên cạnh.
Tiểu đội lại lặng lẽ lên đường, hòa vào bóng đêm và tiếng rừng.



