Một toán lính Pháp
Bỗng trong ruộng ngô gần đó có tiếng sột soạt
Bỗng trong ruộng ngô gần đó có tiếng sột soạt. Một toán lính Pháp hùng hổ xông ra. Đi đầu là tên quan một, râu ria xồm xoàm. Ông Thu nhận ra có một tên Việt gian là người trong làng. Thằng này biết nói tiếng Tây. Hắn có dáng người nhỏ thó, nhăn hàm răng trắng nhởn như con chuột nhắt ra cười với ông. Chỉ có hắn mới chỉ điểm cho bọn Pháp phục kích đúng vị trí đặc biệt này. Bọn Pháp trói nghiến cả hai người lại. Thằng râu xồm hỏi: “Dans quelle mission êtes-vous les gars ?”. Tên Việt gian dịch đúng nguyên văn: “Các bạn đang thực hiện nhiệm vụ gì?”. Hai người vẫn im lặng không nói.
Thằng Việt gian quát: “Nói!”. Ông Vơn vẫn đứng nhìn hắn trân trân. Thằng râu xồm chĩa khẩu súng lục vào trán ông Vơn. Một tiếng súng nổ. Ông Vơn ngã vật xuống bãi cỏ. Hắn sai người chặt đầu ông Vơn xách lên cắm trên mố cầu Bùng.
Thằng Việt gian chỉ vào cái đầu của ông Vơn và nói với ông Thu: “Mày thấy đó. Mày mà ngoan cố như thằng Vơn thì quan lớn cũng sẽ bêu đầu mày ở đây thôi”.
Nghe thấy thế ông Thu làm bộ sợ hãi, tái mặt quỳ sụp xuống trước mặt tên quan một, giọng van lơn: “Ở trên rừng khổ quá. Việt Minh đã đói lại bị sốt rét liên miên không có thuốc kí ninh để uống. Đa số bị chết dần chết mòn, chúng tôi đi về xin hàng các quan Tây. Chúng tôi xin hồi chánh”.
“Thế mày hãy dẫn quan lớn đi vào làng Cự Nẫm. Nhưng mày phải đi trước để tránh dẫm trúng bom mìn của bọn Việt Minh làm chết quan Tây. Mày mà chạy, các quan sẽ bắn nát đầu, không tha cho mày đâu”.


