Bài viết

Một trận càn của lính Mỹ trên đất Tam Bình

Một trận càn của lính Mỹ trên đất Tam Bình

Phú Thọ26/12/2025Đoàn xã Tân Lạc (Đoàn xã Tân Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Một trận càn của lính Mỹ trên đất Tam Bình

Tôi nhớ có lần, trong một buổi trò chuyện gia đình, mấy đứa cháu hỏi tôi rằng:

– Lúc đi bộ đội, chú có đánh nhau trực tiếp với lính Mỹ không?

Tôi trả lời rằng có. Sau Tết Mậu Thân năm 1968, tại chiến trường Vĩnh Long, lính bộ binh Mỹ bắt đầu tổ chức phản công, mở nhiều cuộc hành quân càn quét vào vùng giải phóng. Tôi bảo các cháu: “Để chú kể cho tụi bây nghe một trận đánh Mỹ trên đất Tam Bình”.

Hôm đó, vào khoảng 8 giờ sáng, tại khu vực xã Hậu Lộc và Mỹ Lộc, huyện Tam Bình, máy bay khu trục Mỹ bay tới ném bom dữ dội xuống một khu vườn ở Rạch Gỗ, xã Hậu Lộc. Sau đợt ném bom, nhiều chiếc trực thăng võ trang kéo đến bắn dọn bãi. Rocket được phóng xuống trước, sau đó là súng đại liên trút đạn liên hồi vào dãy vườn vừa bị ném bom. Khi mặt đất đã bị cày xới, hơn chục chiếc trực thăng chở quân Mỹ lần lượt đổ bộ xuống cánh đồng.

Vừa tiếp đất, lính Mỹ vừa bắn vừa chạy vào chiếm các chân vườn. Trực thăng võ trang bay thấp, bắn yểm trợ cho bộ binh xung phong, đồng thời dọn đường cho chúng càn quét. Đi tới đâu, chúng ném khói màu để báo hiệu cho máy bay không bắn nhầm. Lúc đó, tôi không thấy ta phản kích trực diện. Thỉnh thoảng chỉ nghe những tiếng nổ do lính Mỹ vướng phải lựu đạn gài của ta. Sau mỗi tiếng nổ, một lúc sau lại có trực thăng cứu thương đáp xuống ven vườn, chở lính Mỹ chết hoặc bị thương rời đi. Tôi cũng nghe nhiều tiếng nổ của thuốc khói; sau này mới biết đó là loại thuốc khối vỏ giấy, dùng để phá các công sự mà chúng gặp trên đường hành quân.

Khi chuẩn bị vượt sông Cái Ngang sang xã Mỹ Lộc, lính Mỹ tổ chức hỏa lực rất mạnh. Pháo 105 ly từ Tam Bình bắn vào dãy vườn phía Mỹ Lộc để dọn bãi. Trên trời, trực thăng chiến đấu phóng rocket. Dưới sông là các giang thuyền chở quân loại nhỏ cùng bo bo Mỹ từ hướng Ba Kè tiến vào. Súng đại liên từ tàu chiến bắn xối xả lên bờ, phối hợp với hỏa lực trên không để yểm trợ cho bộ binh vượt sông.

Từ sáng tới chiều, đơn vị tôi ở cách hướng càn của địch khoảng 500 mét nên không bị ảnh hưởng trực tiếp. Địch tiến về hướng chợ Cái Ngang. Đến tối, tôi được phân công cùng ba anh em khác bám theo để trinh sát xem lính Mỹ có cắm quân lại khu vực chợ hay không. Chỉ huy dặn chúng tôi chỉ bám tới bờ đai quanh chợ, dùng súng AK và B.40 bắn thăm dò rồi rút, tuyệt đối không được bám sâu.

Chúng tôi làm đúng như vậy. Sau khi bắn mấy băng AK và ba trái B.40 vào khu vực nghi ngờ, không thấy địch bắn trả, chúng tôi rút về báo cáo. Các khẩu cối 82 ly cũng không khai hỏa. Chiều hôm sau, khi tôi quay lại nền chợ Cái Ngang, thấy rất nhiều hố chiến đấu cá nhân do lính Mỹ đào, chỉ cách chỗ chúng tôi bắn đêm trước khoảng năm chục mét. Trong nhiều hố còn vết băng bông dính máu. Tôi thầm nghĩ: bọn Mỹ ém quân rất kỹ. Nếu chúng bắn trả, chắc chắn sẽ bị hàng chục trái cối 82 ly nã vào, và chưa chắc chúng tôi đã rút lui an toàn.

Sau đó, các cháu hỏi tôi về bom tấn, pháo bầy và chất độc hóa học. Tôi kể rằng Việt Nam là một trong những nước chịu hậu quả bom mìn nặng nề nhất. Mỹ đã sử dụng hàng triệu tấn bom đạn. Tôi nhớ rất rõ những lần Mỹ thả bom đêm, bom tọa độ. Cuối năm 1968, giữa đêm nghe tiếng máy bay C130, tiếng bom rít rồi nổ long trời lở đất. Hôm sau mới biết Mỹ thả bom tấn xuống vàm Cai Hóa, cách chỗ đóng quân của tôi khoảng 3 km, để lại một hố bom khổng lồ.

Tôi cũng từng bị bom B-52 rải thảm, từng chịu pháo bầy, từng chứng kiến chất độc da cam và bom cháy Napalm hủy diệt cây cối, nhà cửa, con người. Tôi bị máy bay phun chất độc hóa học trúng người hai lần. Cây cối sau khi bị phun thì vàng lá, chết rụi. Những hình ảnh đó đến nay vẫn còn ám ảnh trong trí nhớ.

Tôi nói với các cháu: “Chuyện đánh Mỹ còn dài lắm, mai tụi bây qua đây, chú kể tiếp”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn