Cựu chiến binh

Một trận đánh khắc sâu trong ký ức người lính

Thanh Hóa21/08/2026Phường Hàm Rồng (Phường Hàm Rồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc đời của mỗi người lính từng đi qua chiến tranh, có những ký ức dù thời gian đã lùi xa hàng nửa thế kỷ vẫn không thể nào quên. Với bác cựu chiến binh Nguyễn Đức Nông, sinh năm 1952, nhập ngũ năm 1970, xuất ngũ năm 1976, những năm tháng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước là quãng thời gian đặc biệt của tuổi trẻ. Khi ấy, bác mang quân hàm Hạ sĩ, chiến sĩ, trực tiếp cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ chiến đấu.

Trong rất nhiều kỷ niệm của những năm tháng quân ngũ, bác vẫn nhớ nhất một trận đánh diễn ra trong một đêm vô cùng ác liệt.

Hôm ấy, đơn vị nhận lệnh hành quân vào khu vực chiến đấu. Trời tối nhanh, con đường hành quân giữa rừng gần như không có ánh sáng. Những người lính lặng lẽ bước đi, chỉ nghe tiếng lá cây xào xạc dưới chân và tiếng trang bị va nhẹ vào nhau. Không ai nói với ai nhiều, nhưng tất cả đều hiểu rằng phía trước có thể là một trận chiến khốc liệt.

Khi đơn vị vừa triển khai xong đội hình, tiếng pháo bất ngờ vang lên.

Ầm! Ầm! Ầm!

Cả khu vực rung chuyển. Những quầng lửa đỏ rực liên tiếp lóe lên giữa màn đêm. Đất đá bắn tung tóe, khói bụi phủ kín trận địa. Sau những loạt pháo là tiếng súng từ nhiều hướng đồng loạt vang lên.

Bác Nông cùng đồng đội lập tức vào vị trí chiến đấu.

Lúc đó, bác chỉ là một người lính trẻ, nhưng trong giờ phút sinh tử, bản lĩnh của người lính được thể hiện bằng việc giữ vững vị trí và hoàn thành nhiệm vụ.

Bác nhớ lại rằng tiếng bom đạn khi ấy rất khủng khiếp. Có những lúc sức ép của tiếng nổ khiến tai ù đi, đất đá phủ kín người. Nhưng chẳng ai nghĩ đến chuyện bỏ vị trí. Mỗi người đều cố gắng bám trụ, bảo vệ đồng đội và thực hiện nhiệm vụ được giao.

Trận đánh càng lúc càng căng thẳng.

Một chiến sĩ bên cạnh bác bị thương. Trong tiếng súng dồn dập, bác cùng một đồng đội tìm cách đưa người bị thương vào nơi an toàn hơn, băng bó sơ cứu rồi tiếp tục quay trở lại trận địa.

Có những khoảnh khắc tưởng như không thể vượt qua. Đạn pháo liên tục trút xuống, khói bom mù mịt, phía trước và phía sau đều là tiếng nổ. Những người lính vừa chiến đấu vừa động viên nhau.

Cố lên anh em! Bình tĩnh, giữ vững vị trí!

Những câu nói rất ngắn nhưng trong hoàn cảnh ấy lại có sức mạnh vô cùng lớn. Người lính này nhìn thấy đồng đội bên cạnh vẫn đang chiến đấu thì bản thân lại có thêm quyết tâm để tiếp tục.

Trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ.

Có lúc tiếng súng dồn dập đến mức không còn phân biệt được đâu là tiếng của đơn vị mình, đâu là tiếng từ phía đối phương. Những người lính chỉ biết bám sát vị trí, chờ mệnh lệnh và chiến đấu bằng tất cả sức lực.

Bác Nông kể rằng điều đáng sợ nhất không phải là tiếng bom đạn, mà là sau mỗi đợt giao tranh lại phải tìm xem những người đồng đội của mình còn hay mất.

Đến gần sáng, tiếng súng bắt đầu thưa dần.

Một khoảng im lặng bao trùm chiến trường.

Sau một đêm chiến đấu, những người lính bước ra khỏi công sự. Người kiểm tra vũ khí, người tìm đồng đội, người chăm sóc những chiến sĩ bị thương. Quần áo ai cũng lấm đầy đất đá, khuôn mặt mệt mỏi sau nhiều giờ căng thẳng.

Nhưng điều khiến bác Nông nhớ mãi chính là những khoảnh khắc anh em tìm thấy nhau sau trận đánh. Có người ôm chầm lấy đồng đội, có người chỉ lặng lẽ nhìn nhau mà không nói nên lời.

Bởi họ hiểu rằng mình vừa bước qua một lằn ranh rất mong manh giữa sự sống và cái chết.

Nhìn lại những năm tháng ấy, bác Nông cho rằng điều quý giá nhất mà chiến tranh để lại trong ký ức của người lính chính là tình đồng chí, đồng đội. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, những người lính luôn sẵn sàng chia sẻ từng ngụm nước, từng viên đạn, dìu nhau khi bị thương và động viên nhau vượt qua nỗi sợ hãi.

Năm 1976, sau những năm tháng phục vụ trong quân ngũ, bác Nguyễn Đức Nông xuất ngũ trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa, cuộc sống dần trở lại bình yên, nhưng những ký ức về đồng đội và những trận đánh năm xưa vẫn còn nguyên trong tâm trí.

Giờ đây, khi kể lại câu chuyện, bác không nói nhiều về những gian khổ của bản thân. Bác thường nhắc đến những người đồng đội đã cùng mình chiến đấu và những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Bác tâm sự:

“Ngày ấy chúng tôi còn trẻ, chỉ mong đất nước được hòa bình, mong chiến tranh sớm kết thúc để mọi người được trở về với gia đình. Bây giờ nhìn lại, thấy mình may mắn vì đã trở về, còn nhiều đồng đội thì không.”

Câu chuyện về trận đánh năm ấy không chỉ là một ký ức chiến trường của bác Nguyễn Đức Nông. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã gửi lại tuổi xuân nơi bom đạn, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến trường năm xưa có thể đã thay đổi, những người lính năm nào nay đều đã ở tuổi xế chiều. Nhưng ký ức về những đêm chiến đấu ác liệt, về tiếng gọi đồng đội giữa trận địa và về những người đã không thể trở về vẫn còn sống mãi.

Đó chính là những ký ức góp phần làm nên giá trị của hòa bình hôm nay — để thế hệ trẻ hiểu rằng mỗi ngày được sống trong bình yên là một điều đáng trân trọng, bởi phía sau nền hòa bình ấy là sự hy sinh của biết bao người lính như bác Nguyễn Đức Nông và đồng đội của bác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn