MỘT TRẬN ĐÁNH NHỎ NHƯNG KHÔNG HỀ NHỎ
MỘT TRẬN ĐÁNH NHỎ NHƯNG KHÔNG HỀ NHỎ
MỘT TRẬN ĐÁNH NHỎ NHƯNG KHÔNG HỀ NHỎ
Nhiều người khi nghe kể thường nghĩ rằng chỉ những trận đánh quy mô lớn mới ác liệt. Nhưng với người lính chúng tôi, có những trận chỉ diễn ra giữa một trung đội với một toán địch cũng đủ để phải đánh đổi bằng máu và nước mắt.
Trận phục kích ở Đá Trắng là một ví dụ như vậy. Chỉ trong một buổi chiều, chúng tôi đã mất đi những người đồng đội từng cùng ăn, cùng ngủ, cùng hành quân suốt nhiều tháng trời.
Sau trận đánh, nhìn những cáng thương binh nối nhau rời trận địa, tôi mới thấm thía rằng chiến tranh không phân biệt trận lớn hay trận nhỏ. Mỗi trận đánh đều có thể là trận cuối cùng của một người lính.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại Đá Trắng, điều hiện lên đầu tiên trong ký ức tôi không phải là chiến thắng, mà là gương mặt của những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi ấy.



