MỘT TUỔI TRẺ KHÔNG KHUẤT PHỤC
19 tuổi là những ngày tháng của tuổi học trò, giảng đường, tình bạn và những ước mơ đầu đời. Nhưng Võ Thị Sáu đã không có những năm tháng bình yên như thế.
19 tuổi.
Đó là tuổi Võ Thị Sáu hy sinh.
Nếu đặt con số ấy bên cạnh cuộc sống hôm nay, chúng ta sẽ thấy nó thật trẻ.
19 tuổi là những ngày tháng của tuổi học trò, giảng đường, tình bạn và những ước mơ đầu đời.
Nhưng Võ Thị Sáu đã không có những năm tháng bình yên như thế.
Cô lớn lên trong chiến tranh.
Tham gia hoạt động cách mạng khi còn rất trẻ.
Bị bắt.
Bị giam giữ.
Bị kết án tử hình.
Và cuối cùng hy sinh tại Côn Đảo.
Điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện của Võ Thị Sáu là sự kiên định.
Kẻ thù có thể bắt giữ một con người.
Có thể giam cầm một cơ thể.
Nhưng không dễ dàng khuất phục được một tinh thần đã có niềm tin.
Võ Thị Sáu đã giữ vững niềm tin ấy đến những giây phút cuối cùng.
Cô không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước độc lập.
Không được chứng kiến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Không được sống cuộc đời mà tuổi trẻ đáng lẽ có thể có.
Nhưng những thế hệ sau đã được sống trong hòa bình.
Và mỗi khi nhắc đến Võ Thị Sáu, chúng ta lại nhớ rằng nền hòa bình ấy được xây dựng từ sự hy sinh của biết bao con người.
Trong đó có những người trẻ tuổi.
Rất trẻ.
Như Võ Thị Sáu.
Ngày nay, không ai yêu cầu thanh niên phải hy sinh như thế hệ trước.
Nhưng mỗi người trẻ đều có thể trả lời câu hỏi:
Mình sẽ làm gì để xứng đáng với tuổi trẻ mà mình đang có?
Học tập tốt.
Sống tử tế.
Có trách nhiệm.
Không thờ ơ trước khó khăn của người khác.
Dám cống hiến cho quê hương.
Đó là cách thế hệ hôm nay tiếp nối tinh thần Võ Thị Sáu



