Cựu chiến binh

MỘT VẾT THƯƠNG KHÔNG THỂ BĂNG BÓ

Có những vết thương không nằm trên thân thể người lính, mà nằm sâu trong ký ức – nơi không có băng gạc, không có thuốc men, và không bao giờ lành.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Thành cổ Quảng Trị, người ta quen với máu. Máu thấm vào áo, vào đất, vào từng thớ gỗ hầm hào. Người lính nào cũng mang trên mình vài vết thương: sẹo đạn, sẹo mảnh pháo, sẹo sốt rét. Những vết thương ấy, dù đau đớn, vẫn có thể băng bó, có thể lành theo năm tháng.

Nhưng có một vết thương khác, không ai chữa được.

Ông nhận ra điều đó vào một buổi chiều mưa nặng hạt. Bệnh xá dã chiến vừa chuyển về một thương binh nặng. Khi cáng đặt xuống, ông chết lặng. Đó là Hòa – người cùng ông nhập ngũ năm 1971, từng ngủ chung hầm, chia nhau từng ngụm nước, từng viên lương khô.

Hòa bị mảnh pháo găm sâu vào ngực. Máu ra không nhiều, nhưng hơi thở rất yếu. Y sĩ làm mọi cách có thể, nhưng ánh mắt ai cũng hiểu: chỉ là kéo dài thêm chút thời gian.

Hòa tỉnh, nhìn ông rất lâu, rồi cười. Nụ cười gượng gạo, nhưng quen thuộc đến đau lòng.
“Thế là… tao không về được rồi, Hải ạ.”

Ông không trả lời. Nếu nói “không sao”, là nói dối. Nếu nói thật, là quá tàn nhẫn. Ông chỉ nắm chặt tay bạn mình.

Hòa nhờ ông một việc:
“Nếu mày sống… về qua Kha Lý… thắp hộ tao nén hương cho bố mẹ.”

Ông gật đầu. Một cái gật đầu nặng như đá.

Hòa đi ngay tối hôm đó. Không tiếng kêu. Không giãy giụa. Chỉ là một hơi thở dài rồi lặng hẳn. Ông cùng anh em chôn cất Hòa sau bệnh xá, dưới mưa. Nấm đất nhỏ, không bia, chỉ cắm tạm một cành cây khô.

Vết thương trên thân thể ông rồi cũng lành. Nhưng từ hôm ấy, trong lòng ông có một vết thương khác mở ra. Vết thương mang tên “còn sống”.

Mỗi lần nghĩ đến Hòa, nghĩ đến những lời hứa phải mang thay phần đời của bạn, ông thấy trong ngực mình đau nhói. Không chảy máu, không sưng tấy, nhưng đau âm ỉ, kéo dài suốt hàng chục năm.

Đó là vết thương không thể băng bó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn