Một viên đạn, một mục tiêu – Nỗi khiếp sợ của lính gác địch
Người lính bắn tỉa Ninh Bình mưu trí hóa trang, mai phục suốt cả ngày bên đống gạch đổ nát Thành cổ để tiêu diệt các ổ đề kháng địch.
Giữa đống gạch đổ nát, vôi vữa nồng nặc mùi thuốc súng của Thành cổ Quảng Trị, ông Bình tự ngụy trang mình thành một khối gạch đá bất động. Với khẩu súng bắn tỉa Mosin Nagant có kính ngắm, ông kiên nhẫn nằm phục kích suốt từ tờ mờ sáng đến chiều muộn, không một cử động nhỏ để tránh máy bay trinh sát tầm thấp. Mỗi lần ông siết cò nhẹ nhàng là một tên lính chỉ huy hoặc tay súng đại liên của địch đổ gục, làm tê liệt hoàn toàn các đợt tiến công lấn chiếm của đối phương vào khu nội thành.


