Một viên đạn, một người lính
Năm 1967, cựu chiến binh Nguyễn Quang Nhật lên đường nhập ngũ và được biên chế vào Trung đoàn 27 Độc Lập tỉnh Quảng Trị. Sau đó, ông trực tiếp chiến đấu tại chiến trường B5 – một trong những địa bàn ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Ông từng làm nhiệm vụ thông tin hữu tuyến trong khoảng năm tháng rồi được bố trí vào đơn vị bắn tỉa của mặt trận Quảng Trị. Đây là nhiệm vụ đặc biệt, đòi hỏi người lính phải bình tĩnh, kiên nhẫn và có khả năng chịu đựng trong điều kiện chiến đấu căng thẳng.
Một trong những ký ức ông nhớ nhất xảy ra ngày 1/5/1968. Khoảng 7 giờ sáng, ông cùng bốn chiến sĩ được điều vào khu vực tác chiến. Trong đợt tấn công đầu tiên, người đồng hương Vũ Văn Luyện trèo qua hàng rào căn cứ địch nhưng bị phát hiện và hy sinh.
Ngày hôm sau, địch củng cố hệ thống phòng thủ và tăng cường xe tăng bảo vệ. Tổ bắn tỉa của ông Nhật cắm chốt cách vị trí địch khoảng 800 mét.
Khi phát hiện một binh sĩ đối phương mở nắp xe tăng để quan sát trận địa, ông xin phép chỉ huy và thực hiện phát bắn. Sau đó, khi nhiều người khác xuất hiện, tổ chiến đấu tiếp tục tiêu diệt mục tiêu. Nhưng địch nhanh chóng phát hiện vị trí và nã pháo đáp trả. Hai đồng đội hy sinh, hai người bị thương, còn ông Nhật bị sáu mảnh đạn pháo và gãy xương quay bả vai.
Sau đó, ông tiếp tục chiến đấu đến năm 1971 và bị thương lần nữa tại Khe Sanh.
Câu chuyện Nguyễn Quang Nhật cho thấy sự khốc liệt của chiến trường và lòng dũng cảm của người lính. Những vết thương không chỉ nằm trên cơ thể mà còn mang theo ký ức về đồng đội đã hy sinh.



