Một y tá giữa chiến khu.
Những ngày đầu kháng chiến, nơi làm việc của tôi không phải là một bệnh viện khang trang, mà là một căn lán nhỏ nép mình dưới những tán cây rừng. Bàn mổ chỉ là những chiếc bàn gỗ đơn sơ, thuốc men thiếu thốn, dụng cụ y tế cũng chẳng có bao nhiêu. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, mỗi người chúng tôi đều hiểu rằng: cứu chữa một người lính cũng là góp phần giữ gìn sức mạnh của cuộc kháng chiến.
Công việc của tôi bắt đầu từ khi mặt trời còn chưa mọc. Tôi cùng các đồng chí chuẩn bị băng gạc, đun nước, kiểm tra những thứ thuốc ít ỏi có trong tay. Khi có thương binh từ mặt trận trở về, chúng tôi lập tức lao vào công việc. Người bị thương ở tay, người bị thương ở chân, có người kiệt sức sau nhiều ngày chiến đấu. Chúng tôi chăm sóc họ bằng tất cả tình thương và trách nhiệm.
Có những ca cấp cứu diễn ra ngay trong đêm. Ngoài kia là tiếng mưa rừng, tiếng côn trùng và đôi khi là tiếng máy bay địch vọng lại. Ánh đèn chỉ là một ngọn đèn dầu nhỏ, nhưng bàn tay chúng tôi phải thật vững vàng. Tôi luôn tự nhủ: "Các anh đã chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, nhiệm vụ của mình là phải giữ lại sự sống cho các anh."
Điều làm tôi xúc động nhất là tinh thần của những người lính bị thương. Có người vừa tỉnh lại sau cơn đau đã hỏi: "Đơn vị tôi có giữ được trận địa không?" Có người chỉ mong nhanh khỏi để được trở lại chiến đấu cùng đồng đội. Trong gian khổ, họ vẫn giữ một niềm tin mạnh mẽ vào ngày chiến thắng.
Nhân dân Việt Bắc cũng luôn ở bên chúng tôi. Các mẹ, các chị hái lá thuốc trong rừng, nấu cháo, chăm sóc thương binh như chăm sóc chính người thân của mình. Những căn nhà sàn, những bản làng bình dị đã trở thành nơi che chở cho biết bao người lính.
Nhiều năm đã trôi qua, tôi vẫn nhớ màu xanh của núi rừng Việt Bắc, nhớ tiếng gọi của thương binh trong những đêm cấp cứu, nhớ những đôi mắt sáng lên vì niềm tin của người chiến sĩ. Tôi hiểu rằng trong cuộc kháng chiến ấy, có người cầm súng ngoài chiến hào, có người gùi lương thực qua núi, có người rèn vũ khí, và có những người như tôi âm thầm giữ lại sự sống.
Mỗi vết thương được chữa lành, mỗi người lính trở lại đơn vị là một niềm vui lớn. Bởi chúng tôi tin rằng, sức mạnh của dân tộc không chỉ nằm ở vũ khí, mà còn nằm ở tình người, ở sự đoàn kết và lòng quyết tâm giành độc lập cho Tổ quốc.


