Một y tá kể về bệnh viện trong rừng. (1)
“Bệnh viện dã chiến của chúng tôi nằm sâu trong rừng, được dựng tạm bằng tre nứa, lá cây và những tấm bạt ngụy trang. Nhìn từ xa chỉ như một cụm lán nhỏ, nhưng bên trong là nơi tiếp nhận và cứu chữa thương binh từ các trận đánh đưa về.
Công việc của tôi là y tá, luôn phải túc trực ngày đêm. Mỗi khi có thương binh được cáng về, chúng tôi lập tức phân loại mức độ bị thương, cầm máu, băng bó và chuẩn bị cho bác sĩ phẫu thuật. Có những ca rất nặng, cần xử lý ngay trong điều kiện thiếu thốn cả ánh sáng lẫn dụng cụ.
Ánh sáng trong bệnh viện chỉ là đèn dầu hoặc đèn pin được che bớt để tránh lộ vị trí. Có những đêm máy bay địch bay qua, tất cả phải im lặng tuyệt đối, nhưng bên trong các hầm vẫn tiếp tục cấp cứu. Tiếng rên đau của thương binh, tiếng thì thầm động viên nhau và tiếng dụng cụ y tế va chạm nhẹ tạo nên một không gian vừa căng thẳng vừa khẩn trương.
Điều tôi nhớ nhất là tinh thần của những người lính. Dù bị thương, nhiều anh vẫn hỏi thăm đồng đội, vẫn mong sớm quay lại đơn vị. Có người vừa tỉnh lại sau ca mổ đã nắm tay chúng tôi cảm ơn rồi lại thiếp đi vì kiệt sức.
Sống và làm việc trong bệnh viện giữa rừng, chúng tôi hiểu rằng mỗi ca cứu sống thành công không chỉ là một chiến thắng của y tế, mà còn là niềm hy vọng cho cả đơn vị ngoài mặt trận. Chính điều đó giúp chúng tôi vượt qua những ngày tháng gian khổ nhất.”



