Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

MƯA

Tuyên Quang08/05/2026Hà Khánh Huyền (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hàm Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mưa , ngồi nhà không làm gì được . Già hay nghĩ nhiều về qúa khứ.Lại nhớ bằng giờ 50 năm trước mình đang làm gì.... Tiểu đoàn 200 trực thuộc Miền đã hoàn thành nhiệm vụ ở Bình Long và cấp tốc hành quân vừa xe vừa bộ về Kiến Tường bổ sung cho E172 F8 mới thành lập, Ở đây chính thức D200 đổi phiên hiệu thành D3 E172.Đại đội tôi được bổ sung quân và biên chế thêm 1 trung đội ĐKZ 82.Tôi vốn trưởng thành từ pháo thủ ĐKZ ,nhưng chỉ dùng ĐKZ 75 nên buộc phải đề nghị trung đoàn cung cấp tài liệu về huấn luyện cấp tốc sử dụng loại pháo này.Chúng tôi đóng quân gần biên giới CPC.khu vực này còn rừng già xen rừng chàm thấp tán .Nước phèn không dùng ăn uống được.Cả tiểu đoàn phải dùng chung nước ở một hố bom có nước không phèn .Ở đây tôi gặp được anh Long,người Bằng Cốc ,Hàm Yên là bộ đội địa phương tỉnh Kiến Tường đang điều dưỡng ở đây để chuẩn bị ra bắc.Sau này gặp lại anh ở quê nhà ,mới biết anh có họ hàng bên nội tôi.Sau một tuần chuẩn bị chiến trường và tranh thủ huấn luyện bộ đội .Chúng tôi hành quân xuống kênh Nguyễn Văn Tiêp làm dự bị cho trung đoàn đang tiến công cắt đứt đường số 4 ,chuẩn bị đánh chiếm thị xã Tân An. Những ngày nằm dọc kênh Nguyễn Văn Tiếp,thỉnh thoảng cũng dính những trận mưa như hôm nay.chúng tôi phải căng ni lông tăng che những căn hầm đắp nổi rồi phủ cỏ ngụy trang,Ở đây không đào hầm chìm được vì nước .thỉnh thoảng pháo địch lại bắn vu vơ theo dọc bờ kênh.pháo địch đã bắn trúng sở chỉ huy đại đội tôi làm hỏng gần chục quả đạn cối và đạn ĐKZ 82.Một lần cậu liên lạc và tôi nhanh nhẹn nhảy từ con thuyền tam bản lên bờ ,lăn xuống hố bom trước khi quả pháo địch rót trúng phá tung con thuyền . Hình như đấy là lần hút chết cuối cùng của tôi trong chiến tranh giải phóng ? Phải rồi, cuộc đời đến lạ.Qua bao hiểm nguy ,50 năm rồi mà tôi vẫn nhớ.Không hiểu sao chỉ mới nghe tiếng "Đề Ba" pháo địch mà tôi đã thét: -Nhảy! Cậu liên lạc và tôi gần như cùng lúc đạp mạnh xuống ván thuyền nhảy được lên bờ lăn xuống hố bom nhanh như hai con sóc.Tài thật . Anh em tiểu đoàn 200 thời ấy tôi đã cố công tìm kiếm nhưng chưa tìm được ai.Chỉ năm 1982 gặp được cậu Hà Thanh Khiết trước CVP của tôi đang đi tìm mua trâu về cho trại tăng gia quân khu 2.Khiết nói anh em C4 của năm 1979 phòng ngự tại Mộc Hóa bị bọn Pôn Pốt tập kích,mất chốt ,hy sinh hầu hết.Tôi cố tìm các tên quen thuộc trên bia mộ liệt sĩ vùng Mộc Hóa ,Kiến Tường ,chưa thấy tên anh em quen, lẽ nào tất cả đều mất danh tính ? Cậu at đại liên dũng cảm Nguyễn Bắc quê Lương Tài khi tôi tìm được thông tin thì cậu ấy đã mất vì bệnh hiểm nghèo từ mấy năm trước. Những đồng đội của tôi : Nguyễn Minh Điệp(Hà Tĩnh) Dương Đình Trách, Bùi Đình Miệc, Tởn CVT C1 ( Hà Bắc) Thịnh Ct C1 ( Cao Bằng ) Cao Đắc Đốm Cp C4( Bắc Thái ) Lê Văn Hà BP C4( Hà Tĩnh) Dương Bá Hai Cp C4( Thanh Hóa )...Tất cả giờ đâu cả rồi ?

Chiến thắng 30-4-1975 là chiến thắng chung của cả dân tộc khát vọng giành độc lập ,thống nhất Tổ Quốc Tôi có chút tự hào là đã được cùng đồng đôi đơn vị tôi góp một chút sức lực bé nhỏ cho chiến thắng vĩ đại ấy. Và rất trân trọng những nguời đã hiên dâng tất cả đời mình cho Tổ Quốc,

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn