Mưa biển và lá thư nhà
Trên tàu 41, Bình – anh lính quê Bắc Giang – luôn mang theo một lá thư của mẹ. Lá thư đã úa màu, dính cả muối biển. Mỗi lần sóng gió, anh lại lấy ra đọc để tiếp thêm tinh thần.
Một hôm, tàu gặp bão lớn. Hầm hàng bị rò nước, anh em phải thay nhau tát nước ngày đêm. Bình làm việc liên tục đến kiệt sức. Khi con tàu vượt qua bão, anh ngồi phệt xuống boong, mở thư ra. Nhưng nước biển đã làm nó nhòe gần hết.
Anh buồn, nhưng thuyền trưởng nói:
“Chữ có mất nhưng tình mẹ không mất. Mà con cũng đang làm điều khiến mẹ tự hào nhất.”
Câu nói đã ở lại với Bình suốt cả cuộc đời.


