Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mưa bom, bão đạn bên Thành cổ

Nếu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị là một dấu mốc không thể quên trong cuộc đời quân ngũ của ông Nguyễn Công Ngự, thì những gì ông nhớ về những ngày tháng ấy trước hết là sự khốc liệt của bom đạn

Nghệ An11/08/2026Chi đoàn Phúc Thọ (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị là một dấu mốc không thể quên trong cuộc đời quân ngũ của ông Nguyễn Công Ngự, thì những gì ông nhớ về những ngày tháng ấy trước hết là sự khốc liệt của bom đạn.

Thành cổ khi đó phải hứng chịu những đợt tấn công với hỏa lực rất lớn. Bom từ máy bay, pháo binh và pháo từ ngoài biển liên tục trút xuống. Mỗi đợt oanh kích lại khiến mặt đất rung chuyển, những vị trí chiến đấu bị cày xới và những người lính phải đối mặt với hiểm nguy từng phút, từng giờ.

Trong điều kiện ấy, việc giữ được vị trí chiến đấu đã là một thử thách lớn. Người lính phải sống và chiến đấu giữa tiếng bom, tiếng pháo, trong một không gian luôn có thể trở thành mục tiêu của đối phương. Có những lúc sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Nhưng giữa mưa bom, bão đạn, những người lính vẫn bám trụ Thành cổ. Họ hiểu rằng phía sau mình là nhiệm vụ, là đồng đội và là quyết tâm giữ vững trận địa. Dù phải đối mặt với hỏa lực mạnh và những trận đánh liên tiếp, họ vẫn không dễ dàng rời bỏ vị trí.

Đối với ông Ngự, những ngày ấy còn gắn với công việc của một người lính Quân y. Ông phải theo sát các đơn vị bộ binh để thực hiện nhiệm vụ, vì vậy những mất mát và thương vong trên chiến trường không phải là những con số xa lạ. Đó là những con người mà ông từng gặp, từng chiến đấu cùng và từng chia sẻ những ngày tháng gian khổ.

Chiến tranh không chỉ được đo bằng tiếng bom hay số lượng trận đánh. Đằng sau mỗi đợt pháo kích là những người lính phải đối mặt với sự sống còn, là những đồng đội có thể không trở về sau một trận đánh.

Vì thế, khi nhớ về Thành cổ Quảng Trị, ông Nguyễn Công Ngự không chỉ nhớ một vùng đất bị bom đạn tàn phá. Ông nhớ về những con người đã bám trụ nơi đó, nhớ những đồng đội đã hy sinh và nhớ một thời tuổi trẻ mà chiến tranh đã gắn chặt với cuộc đời mình.

81 ngày đêm rồi cũng kết thúc. Bom đạn rồi cũng ngừng rơi. Nhưng những gì diễn ra tại Thành cổ đã để lại trong ký ức của người lính năm xưa một dấu ấn không thể xóa nhòa.

Nhiều năm đã trôi qua, ông Ngự vẫn nhớ về những ngày ấy như một phần ký ức sâu nặng nhất của đời mình. Bởi giữa mưa bom, bão đạn, ông đã chứng kiến cả sự khốc liệt của chiến tranh và sự kiên cường của những người lính đã quyết tâm giữ từng tấc đất.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mưa bom, bão đạn bên Thành cổ | Câu chuyện thời hoa lửa