Mưa bom đại ngàn và ngọn lửa Đường 9 – Ngô Quang Thiệu
Họ và tên: Ngô Quang Thiệu
Năm sinh: 1949
Năm nhập ngũ: Tháng 12 năm 1967
Đơn vị: Đại đội 3, Đoàn 585
Năm xuất ngũ: Tháng 12 năm 1975 (Cấp bậc: Trung sĩ; Thương binh 2/4)
Tôi là Ngô Quang Thiệu, sinh năm 1949 tại xã Đồng Tiến. Tháng 12 năm 1967, giữa những ngày cả nước sục sôi khí thế đánh Mỹ, tôi nhập ngũ và được biên chế về Đại đội 3, Đoàn 585 – đơn vị vận tải và bảo vệ tuyến đường chiến lược Trường Sơn.
Bối cảnh chiến trường Đường 9 - Quảng Trị và Nam Lào những năm 1968–1971 là vùng đất chết đúng nghĩa. Máy bay B-52 của Mỹ rải thảm bom ngày đêm, biến những cánh rừng già xanh tốt thành những vạt đất xám xịt ám khói khét lẹt. Bom phát quang, bom napalm, bom phốt pho dội xuống liên tục. Nhiệm vụ của chúng tôi là gùi hàng, vận chuyển vũ khí khí tài và bảo vệ các binh trạm tiếp tế cho mặt trận phía Nam. Bùn lầy ngập ngang gối, sốt rét rừng tàn phá cơ thể làm anh em sút cân chỉ còn da bọc xương, nhưng ngọn lửa quyết chiến chưa bao giờ tắt trong mắt người lính.
Kỷ niệm bi hùng nhất đời tôi là đợt vận chuyển đạn dược phục vụ Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào năm 1971. Đoàn gùi hàng của chúng tôi bất ngờ rơi vào trận địa rải thảm bom của giặc. Đất trời rung chuyển, tiếng nổ chát chúa hất văng tôi vào lòng vực dốc. Một mảnh bom găm sâu vào thắt lưng khiến tôi gục xuống tại chỗ, máu chảy đẫm chiếc balo hàng. Trong mê man, tôi vẫn cố sức ôm chặt thùng đạn cối, thều thào với đồng đội: "Cứu đạn trước, cứu tôi sau!". Trận đánh ấy tôi giữ được mạng sống nhưng để lại một phần xương máu nơi đại ngàn. Tháng 12 năm 1975, tôi xuất ngũ với tỷ lệ thương tật 2/4, trở về xã Đồng Tiến với niềm tự hào vẹn nguyên của người lính Trường Sơn anh dũng.



