Khác

MƯA BOM TRÊN NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Ngày 24/7/1968, tại Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh, trong lúc làm nhiệm vụ san lấp hố bom, đảm bảo giao thông cho các đoàn xe chi viện chiến trường miền Nam, mười nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 đã anh dũng hy sinh dưới trận bom ác liệt của không quân Mỹ. Sự hy sinh của các chị đã trở thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Thái Nguyên17/07/2026Dương Văn Thắng (xã Văn Lăng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

MƯA BOM TRÊN NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Ngày 24/7/1968, tại Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh, trong lúc làm nhiệm vụ san lấp hố bom, đảm bảo giao thông cho các đoàn xe chi viện chiến trường miền Nam, mười nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 đã anh dũng hy sinh dưới trận bom ác liệt của không quân Mỹ. Sự hy sinh của các chị đã trở thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Có những câu chuyện đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng mỗi lần nhắc đến vẫn khiến lòng người xúc động. Câu chuyện về mười cô gái thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc là một câu chuyện như thế.

Những năm 1967 - 1968, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ. Mỗi ngày nơi đây phải hứng chịu hàng trăm quả bom. Đất đá bị cày xới, cây cối cháy đen, mặt đường chi chít hố bom.

Nhưng giữa mưa bom ấy vẫn có những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi ngày đêm bám đường.

Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt ném bom dữ dội, tuyến đường qua Đồng Lộc xuất hiện nhiều hố bom lớn. Nhận được lệnh, Tiểu đội 4 gồm mười nữ thanh niên xung phong lập tức lên đường làm nhiệm vụ.

Người xúc đất, người đẩy xe, người san đường.

Dưới cái nắng bỏng rát và nguy cơ bom đạn luôn rình rập, các chị vẫn làm việc không ngơi nghỉ.

Bất chợt, tiếng máy bay gầm rú vang lên.

Một đồng chí hô lớn:

– Máy bay địch!

Mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Những loạt bom đầu tiên nổ dội xuống mặt đất. Đất đá tung lên mù mịt. Khói lửa bao trùm cả một vùng.

Khi đợt ném bom vừa dứt, các chị lại tiếp tục lao ra mặt đường. Họ hiểu rằng chỉ cần con đường bị tắc, những đoàn xe vận tải chi viện cho chiến trường miền Nam sẽ bị chậm lại.

Đến khoảng 16 giờ chiều, máy bay Mỹ bất ngờ quay lại.

Một trận mưa bom khủng khiếp trút xuống.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Sau tiếng nổ cuối cùng, đồng đội chạy tới nơi trú ẩn của tiểu đội.

Tất cả lặng đi.

Mười cô gái thanh niên xung phong đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất đỏ Đồng Lộc.

Các chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Có người chưa kịp mặc áo cưới.

Có người còn dang dở những ước mơ về tương lai.

Nhưng sự hy sinh của các chị đã góp phần giữ vững mạch máu giao thông, bảo đảm cho những chuyến xe tiếp tục tiến về tiền tuyến.

Ngày hôm nay, trên mảnh đất Đồng Lộc xanh màu cây lá, khu mộ của mười cô gái vẫn luôn nghi ngút khói hương.

Mỗi người đến đây đều xúc động trước sự hy sinh cao đẹp của những người con gái Việt Nam.

Các chị đã hóa thành bất tử giữa đất trời Tổ quốc.

Giữa mưa bom năm ấy, họ đã thắp lên ngọn lửa của lòng yêu nước, của tuổi trẻ dám sống, dám cống hiến và dám hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn