Cựu Thanh niên xung phong

MÙA CÚC TRẮNG

Tuyên Quang11/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA CÚC TRẮNG

Ngày ấy, trong một ngôi làng nhỏ nằm bên dòng sông, có một cô gái tên Lan.

Lan không đẹp theo kiểu khiến người ta phải ngoái nhìn. Cô chỉ có đôi mắt rất hiền và một nụ cười luôn khiến người đối diện cảm thấy ấm lòng.

Lan sống cùng mẹ và cậu em trai.

Cha mất sớm, nên trong nhà chỉ còn ba mẹ con nương tựa vào nhau.

Năm Lan hai mươi tuổi, người con trai cô thương là Quân lên đường.

Buổi sáng hôm ấy, cả làng tiễn những thanh niên trẻ ra đi.

Mẹ Quân đứng bên đường, cố giấu những giọt nước mắt.

Lan không nói gì.

Cô chỉ lặng lẽ đưa Quân một bó hoa cúc trắng.

Quân nhận lấy.

— Sao lại là hoa cúc?

Lan cười.

— Vì hoa cúc lâu tàn.

Quân nhìn cô.

— Vậy em chờ anh nhé?

Lan gật đầu.

— Em chờ.

Quân lên đường.

Bóng anh nhỏ dần trên con đường làng.

Lan đứng mãi dưới hàng cây.

Cho đến khi đoàn người khuất hẳn.


Những tháng ngày sau đó, Lan vẫn sống như bình thường.

Ban ngày cô ra đồng.

Tối về cô ngồi bên ngọn đèn dầu may vá.

Mỗi khi có người từ ngoài tỉnh trở về, Lan đều chạy ra đầu làng.

Cô không biết mình đang chờ điều gì.

Một lá thư.

Một tin nhắn.

Hay chỉ đơn giản là một bóng người quen thuộc.

Rồi một ngày, Lan nhận được thư.

Chữ Quân vẫn ngay ngắn như ngày nào.

“Lan,

Ở đây chúng tôi vẫn khỏe.

Em đừng lo.

Anh vẫn nhớ con đường làng mình, nhớ cây đa đầu ngõ và nhớ nhất những buổi chiều em ngồi bên bờ sông.

Nếu có ngày anh trở về, em còn giữ lời hứa ngày ấy không?

Anh vẫn nhớ bó hoa cúc trắng.”

Lan đọc xong, cẩn thận gấp lá thư lại.

Cô đặt nó dưới chiếc gối.

Đêm ấy, Lan ngủ rất ngon.


Mùa hè năm sau, làng có tin chiến sự ngày càng căng thẳng.

Những lá thư thưa dần.

Một tháng.

Hai tháng.

Ba tháng.

Không có thư.

Mẹ Lan nhìn con gái mỗi tối đều ngồi bên cửa.

Bà khẽ nói:

— Con đừng chờ nữa.

Lan lắc đầu.

— Anh ấy sẽ về.

— Nếu không?

Lan im lặng rất lâu.

Sau cùng cô nói:

— Thì con vẫn chờ.

Mẹ cô không nói thêm.

Bà chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai con.


Một buổi chiều cuối năm, có một người lính trở về làng.

Anh mang theo chiếc ba lô cũ.

Trên tay là một chiếc khăn tay màu trắng.

Lan nhận ra anh.

Đó là Bình, người bạn cùng đơn vị với Quân.

Lan chạy đến.

— Anh Bình!

Bình nhìn cô.

Ánh mắt anh khiến nụ cười trên môi Lan tắt dần.

— Quân đâu?

Bình không trả lời ngay.

Một cơn gió thổi qua.

Những chiếc lá khô bay trên con đường.

Lan bước lên một bước.

— Anh nói đi.

Bình cúi đầu.

— Quân nhờ tôi gửi cho cô cái này.

Anh đưa chiếc khăn.

Lan cầm lấy.

Hai bàn tay cô run lên.

— Anh ấy...

Bình không nói tiếp.

Lan hiểu.

Cô đứng im.

Không khóc.

Chỉ nhìn chiếc khăn trong tay.

Một lúc rất lâu sau, cô hỏi:

— Trước khi đi... anh ấy có nói gì không?

Bình gật đầu.

— Có.

— Anh ấy nói gì?

Bình nhìn cô.

— Quân nói nếu anh ấy không thể trở về, hãy nói với cô rằng... anh ấy chưa bao giờ quên lời hứa về bó hoa cúc trắng.

Lan quay mặt đi.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi.


Từ ngày ấy, trước sân nhà Lan luôn có một luống hoa cúc.

Mùa nào cô cũng trồng.

Cúc trắng.

Cúc vàng.

Nhưng nhiều nhất vẫn là cúc trắng.

Người trong làng hỏi:

— Trồng nhiều thế để làm gì?

Lan chỉ cười.

— Để chờ mùa hoa.

Năm tháng trôi qua.

Chiến tranh kết thúc.

Làng quê trở lại bình yên.

Lan trở thành cô giáo của trường làng.

Cô dạy những đứa trẻ biết đọc, biết viết.

Mỗi năm, đến cuối mùa thu, sân trường lại ngập những cánh hoa cúc trắng.

Một hôm, một cô bé hỏi Lan:

— Cô ơi, sao cô thích hoa cúc vậy?

Lan nhìn ra sân.

Cô mỉm cười.

— Vì có một người từng nói với cô rằng hoa cúc rất lâu tàn.

Cô bé ngây thơ hỏi:

— Người đó đâu rồi ạ?

Lan im lặng.

Rồi cô chỉ lên bầu trời.

— Có lẽ đang ở một nơi rất xa.

Cô bé không hiểu.

Nhưng nó chạy ra sân hái một bông cúc nhỏ, đem đặt lên bàn cô giáo.

— Vậy cô giữ nhé.

Lan nhìn bông hoa.

Đôi mắt cô đỏ lên.

— Ừ. Cô giữ.


Nhiều năm sau nữa.

Lan đã già.

Mái tóc bạc trắng.

Một buổi sáng, cô nhận được một bức thư từ một người không quen biết.

Trong thư chỉ có vài dòng:

“Thưa cô Lan,

Tôi là con trai của anh Bình.

Cha tôi trước khi mất có dặn tôi một điều.

Nếu có dịp về quê, hãy tìm cô và nói rằng:

Ngày ấy, Quân đã giữ bó hoa cúc trắng bên mình cho đến những ngày cuối cùng.

Anh ấy chưa bao giờ quên cô.”

Lan đọc đi đọc lại lá thư.

Ngoài sân, mùa cúc lại về.

Những bông hoa trắng rung rinh trong gió.

Lan bước ra sân.

Cô ngồi xuống bên luống hoa.

Bàn tay già nua chạm nhẹ vào một bông cúc.

Cô khẽ nói:

— Quân à...

— Em vẫn giữ lời.

Gió thổi qua.

Những cánh hoa lay động như có ai đó vừa trở về.

Lan mỉm cười.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cô cảm thấy lòng mình thật nhẹ.

Bởi cô hiểu rằng có những người dù không thể trở về bằng bước chân,

nhưng vẫn trở về trong ký ức.

Trong một bài hát cũ.

Trong một con đường làng.

Trong mùi lúa chín.

Và trong một mùa hoa.

Mùa cúc trắng năm ấy đã qua.

Nhưng lời hứa của hai người trẻ tuổi thì vẫn còn ở lại.

Ở lại cùng quê hương.

Ở lại cùng những người đã sống qua thời hoa lửa.

Và ở lại trong lòng những thế hệ sau như một lời nhắc nhở:

Hòa bình quý giá biết bao, bởi phía sau mỗi ngày bình yên là biết bao ước mơ của những người đã không kịp trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn