Bài viết

mưa đỏ

Phú Thọ05/12/2025CHI ĐOÀN ĐẢI3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Hà Văn Vui, người con của vùng đất Long Cốc. Năm 1979, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi rời quê, theo lệnh tổng động viên, hành quân lên biên giới phía Bắc. Ngày tiễn, mẹ chỉ dặn một câu:

“Đi giữ nước, con nhớ giữ mình và giữ lấy lời thề của người trai đất Long Cốc.”

Đặt chân tới Cao Bằng, tôi mới thấm thế nào là “chiến tranh biên giới”. Cả rừng núi rung chuyển dưới tiếng pháo, nhưng giữa khói lửa ấy, anh em chúng tôi vẫn hát vang bài “Chiến sĩ Việt Nam”, vừa hát vừa đào hầm, chốt giữ từng điểm cao.

Đêm biên giới lạnh thấu xương, có khi nằm gác tay lên ba lô nghe tiếng súng vọng từ xa, ai nấy đều hiểu: mỗi viên đạn, mỗi bước chân là để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Có lần, đơn vị tôi bị pháo kích bất ngờ. Một đồng đội quê Yên Bái trúng mảnh pháo, máu thấm ướt áo. Anh vẫn cố nói:

“Cứ bắn đi, đừng lo cho tao, tao còn sống là còn chiến đấu.”

Câu nói ấy ám ảnh tôi đến tận bây giờ — nó không chỉ là lời của một người lính, mà là tinh thần của cả một thế hệ dám sống, dám hi sinh để Tổ quốc bình yên.

Khi đất nước lặng tiếng súng, tôi trở về Long Cốc. Núi rừng vẫn yên ả, đồi chè vẫn xanh mướt, nhưng trong lòng tôi, tiếng pháo năm nào vẫn vang vọng như lời nhắc nhở. Tôi luôn tự hào rằng tuổi trẻ Long Cốc cũng đã có mặt ở nơi đầu sóng ngọn gió, góp phần giữ vững phên dậu của đất nước trong mùa xuân năm ấy.

Giờ đây, nhìn lớp thanh niên Long Cốc hôm nay năng động, sáng tạo, xây dựng quê hương, tôi thấy mình như được sống lại tuổi đôi mươi – cái tuổi đã từng hiến dâng cho Tổ quốc không chút đắn đo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn