Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Mưa đỏ trên dòng sông Thạch Hãn

Đà Nẵng18/05/2026PHCN 12B (Trường Đại học Kỹ thuật Y-Dược Đà Nẵng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, chiến trường Chiến dịch Quảng Trị 1972 khốc liệt hơn bao giờ hết. Những cơn mưa bom dội xuống ngày đêm khiến dòng sông Thạch Hãn đỏ ngầu phù sa và khói lửa.

Nguyễn Văn Lâm siết chặt khẩu súng trong tay khi chiếc thuyền nhỏ chở tiểu đội vượt sông lúc nửa đêm. Gương mặt cậu còn rất trẻ. Ánh mắt ấy vừa có sự sợ hãi, vừa có quyết tâm không lùi bước.

“Lần đầu ra trận à?” — Bảy Hùng khẽ hỏi.

Lâm gật đầu.

Người tiểu đội trưởng cười nhẹ:
“Rồi chú sẽ quen thôi. Điều quan trọng nhất là phải sống để còn trở về.”

Con thuyền cập bờ trong tiếng pháo nổ rung trời. Cả tiểu đội lao nhanh vào chiến hào. Đất đá tung lên mù mịt. Ở phía xa, những ánh pháo sáng xé toạc màn đêm.

Trong căn hầm dã chiến chật hẹp, Lâm gặp Minh Châu — cô thanh niên xung phong với đôi mắt rất sáng. Dù khuôn mặt lấm lem bùn đất, cô vẫn nở nụ cười:

“Anh bị thương không?”

Lâm lúng túng:
“Không… tôi ổn.”

Châu đưa cho cậu một bi đông nước:
“Giữ lấy. Ngoài kia còn dài lắm.”

Từ hôm ấy, giữa khói lửa chiến tranh, họ dần trở nên thân thiết. Những phút nghỉ ngắn ngủi bên bếp lửa, Đức An thường kể chuyện quê nhà để mọi người quên đi tiếng bom.

“Sau này hòa bình, tao sẽ mở quán cà phê cạnh sông,” An cười lớn.
“Còn mày thì sao Lâm?”

Lâm im lặng vài giây rồi đáp:
“Tao chỉ muốn mẹ tao không phải chờ thư báo tử.”

Câu nói khiến cả hầm trú im phăng phắc.

Những ngày sau đó, chiến sự càng dữ dội. Đạn pháo cày nát từng mét đất. Đồng đội ngã xuống ngày một nhiều. Có những người sáng còn trò chuyện, chiều đã nằm lại giữa chiến hào.

Một đêm mưa lớn, tiểu đội nhận nhiệm vụ giữ chốt đến cùng để bảo vệ đường rút lui cho dân thường. Pháo địch dội xuống liên tiếp. Đất rung chuyển như muốn vỡ tung.

Giữa làn khói dày đặc, Đức An trúng mảnh pháo.

“Lâm… đừng dừng lại…” — giọng cậu đứt quãng.

Lâm gào lên gọi cứu thương nhưng tiếng nổ đã nuốt chửng tất cả.

Minh Châu cùng vài người cố kéo thương binh vào hầm. Máu thấm đỏ vai áo cô. Nhưng cô vẫn cắn răng cứu từng người.

Bảy Hùng hét lớn:
“Phải giữ chốt! Nếu mất nơi này, dân chưa kịp sơ tán sẽ nguy hiểm!”

Suốt nhiều giờ liền, họ chiến đấu trong mưa bom. Đến gần sáng, quân tiếp viện cuối cùng cũng tới.

Khi tiếng súng dần thưa đi, Lâm bước ra khỏi chiến hào. Trước mắt cậu, dòng Thạch Hãn lặng lẽ trôi dưới màn sương xám lạnh.

Nhưng Đức An đã không còn nữa.

Lâm ngồi lặng bên bờ sông, tay nắm chặt chiếc khăn tay người bạn để lại. Minh Châu ngồi cạnh, khẽ nói:

“Rồi đất nước sẽ hòa bình… họ sẽ không hy sinh vô nghĩa.”

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Nguyễn Văn Lâm trở lại Quảng Trị. Dòng sông năm nào vẫn chảy, chỉ khác rằng nơi ấy không còn tiếng bom rơi.

Ông đặt bó hoa trắng xuống bến sông, lặng nhìn mặt nước.

Trong gió chiều, dường như đâu đó vẫn vang lên tiếng cười của những người đồng đội tuổi đôi mươi — những người đã gửi cả tuổi trẻ mình lại giữa màu đỏ của chiến tranh và màu xanh của hòa bình mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn