MƯA ĐỎ TRÊN THẠCH HÃN: KHI "MÀU PHIM" HÒA VÀO KÝ ỨC CỦA ÔNG LANG
Thú thật, mình biết đến "Mưa đỏ" trước khi biết đến bác Nguyễn Trần Lang. Trong đầu một đứa Gen Z như mình, "Mưa đỏ" là những khung hình điện ảnh rực cháy, là tiếng bom gầm vang và dòng sông Thạch Hãn đỏ quạch một màu máu và phù sa. Nó hào hùng, nhưng có chút gì đó... xa xăm.
Cho đến khi mình ngồi đối diện với Bác Lang – một "nhân chứng sống" bằng xương bằng thịt của 81 ngày đêm Thành cổ. Được nghe và cảm nhận bằng toàn bộ cơ thể mình rằng chiến trường Thành Cổ Quảng Trị không chỉ hào hùng mà ẩn sau đó là sự đánh đổi về thân xác và tinh thần của các bác
Ấn tương sâu sắc nhất với bản thân có thể là về việc ăn uống . Là Một sinh viên ở thời đại 4.0 như hiện nay chỉ cần ngồi nhà luót các app là đã có vô vàn lựa chọn hiển nhiên chỉ đợi shipper đưa đồ ăn tới muộn 15 phút thôi cũng đã khiến mình nhanh chóng vote 1 sao . Thế nhưng ngược dòng quá khứ theo lời kể của bác Lang mình thấy bản thân đang được trải nghiệm những thứ quá tốt .
Cây rau dền gai lúc ấy như một loại thực phẩm tất yếu , bác kể rằng lúc hết pháo của địch bác đã ra cửa hầm tay cầm dao găm để hái rau về lặt đi từng cái lá rồi đẽo ông thả thuốc B1 vào và ăn , nếu không người sẽ phù mà không bò ra khỏi hầm được . Thức ăn khan hiếm là thế vì càng về sau quân ta không thể nấu ăn mà lương khô cũng sẽ hết rất nhanh , đến nước uông lại cũng không kém phần khắc khổ khi Bác kể nước trữ trong bao gạo của Trung Quóc rất dày và kín thé nên khi đến màu mưa bác đã uống nước mưa để sống sót hay đã thử qua cả nước sông Thạch Hãn : "Lúc đó khát quá thì uống thôi, dù biết dưới dòng sông đó là bao nhiêu đồng đội mình đã ngã xuống".
Dòng nước ấy có vị mặn của mồ hôi, vị chát của phù sa và cả vị đau thương của chiến tranh. Khi nghe đến đây, mình chợt thấy cái bình nước 2 lít mình đặt trên bàn làm việc bỗng trở nên "nặng" hơn bao giờ hết.
Nếu dùng ngôn ngữ mạng, người ta sẽ gọi đây là một cuộc "Mukbang sinh tồn" khắc nghiệt nhất lịch sử. Nhưng với bác Nguyễn Trần Lang, bác không kể để kể khổ. Bác kể bằng một thái độ rất bình thản, thậm chí có chút tự hào. Xem xong câu chuyện của bác Lang, mình tự nhủ: Lần sau nếu cơm có hơi nhạt hay shipper có đến muộn, mình sẽ mỉm cười và nhớ về những nắm cơm bên dòng Thạch Hãn. Để thấy rằng, được ăn một bữa cơm bình yên đã là một đặc ân quá lớn rồi.



