MÙA ĐÔNG BIÊN GIỚI VÀ BÁT CHÁO CHIA ĐÔI
Câu chuyện kể về một mùa đông biên giới khắc nghiệt, nơi cái rét thấu xương thử thách ý chí người lính. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Một kỷ niệm nhỏ nhưng theo bác suốt cả cuộc đời.
Mùa đông năm 1982, khi đóng quân dài ngày tại khu vực phòng thủ thuộc tỉnh Hà Giang, cái rét vùng cao như cắt da cắt thịt, nhiều chiến sĩ chưa quen khí hậu liên tục ốm sốt. Nguồn tiếp tế khó khăn khiến khẩu phần ăn giảm sút, bữa cơm nhiều khi chỉ là ít gạo độn ngô và rau rừng.
Bác Phùng Khả Vương nhớ lại: “Có hôm tôi sốt cao, người run lên vì lạnh, tưởng như không trụ nổi, thì cậu bạn cùng tiểu đội lẳng lặng mang cho tôi nửa bát cháo nóng.” Bát cháo ấy không chỉ giúp bác qua cơn mệt mà còn sưởi ấm tinh thần giữa nơi rừng núi heo hút.
Sau này, mỗi khi nhắc đến chiến tranh, bác không nói nhiều về súng đạn mà thường kể về những khoảnh khắc rất đời như thế. “Chính những chia sẻ nhỏ ấy mới giữ cho người lính đứng vững,” bác nói, “không có tình đồng đội thì không ai đủ sức vượt qua những năm tháng gian khổ ấy.”



