MÙA ĐÔNG CHUYỂN MÌNH Ở MƯỜNG HUM (1965–1967)
Người kể chuyện: Già Tẩn A Sử – đảng viên lão thành, 82 tuổi
Già Sử chậm rãi đốt que củi trong bếp, ngọn lửa hồng hắt lên gương mặt nhăn nheo từng trải. Ông vừa hong tay vừa kể:
“Tháng mười hai năm 1965… cái mùa đông năm ấy lạnh lắm, rét cắt da. Vậy mà Chi bộ Mường Hum mình họp Đại hội lần thứ ba từ sáng đến tối. Đảng viên ngồi kín nhà sàn, ai cũng khoác áo chàm bạc màu, nhưng mắt thì sáng như lửa.”
Ông dừng một chút, nhìn ra ngoài Sửa:
“Đại hội khi ấy quyết định điều quan trọng lắm:
Chuyển mọi hoạt động của xã sang thời chiến.
Vì đế quốc Mỹ đánh phá miền Bắc, bản mình không thể đứng ngoài.”
Giọng ông trầm hẳn:
“Chi bộ yêu cầu củng cố lực lượng quốc phòng, an ninh; giữ vững bản làng, đề phòng gián điệp, máy bay Mỹ phá hoại. Nhưng đâu chỉ phòng thủ… xã mình còn phải sản xuất. Tăng chăn nuôi, khai hoang, giúp dân ổn định đời sống.
Đảng viên phải vừa làm, vừa gương mẫu giữ bản.”
Đại hội bầu lại Chi ủy: đồng chí Tẩn Cáo Dùng làm Bí thư, đồng chí Chang Lèng Hoa là Phó Bí thư.
Già Sử nhớ rõ:
“Bí thư Dùng nói câu này già nhớ mãi:
‘Địch có máy bay, ta có tinh thần. Bản mình nghèo nhưng lòng dân giàu.’
Nghe mà ai cũng nổi da gà.”
Hai năm 1966–1967, cả Mường Hum như chuyển mình. Dân bản làm nương, chăm trâu, đào mương thủy lợi… nhà nào cũng sẵn sàng sơ tán khi có báo động. Đoàn thanh niên đi tuần đêm, phụ nữ tích trữ lương thực, trẻ con được hướng dẫn tránh vị trí ném bom.
Già Sử nhấp ngụm nước nóng rồi nói:
“Ngày ấy khổ lắm, nhưng lòng người thì mạnh lắm. Mường Hum mình đứng vững giữa thời chiến, vì Chi bộ lãnh đạo đúng, dân bản đồng lòng.
Nhìn lại, già tự hào lắm lắm.”



