MÙA ĐÔNG HÀ NỘI NĂM 1980
Những người lính trẻ quê miền Trung và miền Nam khi ra Hà Nội công tác đều có chung một kỷ niệm khó quên: mùa đông miền Bắc.
Năm 1980, bác Lê Viết Ba lần đầu trải qua cái rét thực sự của Thủ đô.
Bác kể:
“Tôi tưởng mình đã quen với thời tiết lạnh ở quê, nhưng ra Hà Nội mới biết rét là thế nào.”
Những cơn gió mùa đông bắc thổi qua doanh trại.
Buổi sáng sương phủ kín sân.
Nhiều hôm nước lạnh buốt khiến đôi tay tê cứng.
Thế nhưng nhiệm vụ và huấn luyện vẫn diễn ra bình thường.
Chiến sĩ nào cũng cố gắng hoàn thành phần việc được giao.
Những lúc nghỉ giải lao, anh em thường quây quần bên bình nước chè nóng.
Người kể chuyện quê.
Người đọc thư gia đình.
Người cất tiếng hát làm không khí thêm vui vẻ.
Bác nhớ nhất những đêm trực cuối năm.
Ngoài trời lạnh giá.
Trong lòng người lính lại ấm áp bởi tình đồng đội.
“Có khi chỉ một cốc nước nóng đồng đội đưa cho cũng thấy quý vô cùng.”
Mùa đông năm ấy đã đi qua hơn bốn mươi năm.
Nhưng mỗi khi gió lạnh đầu mùa trở về, bác Ba lại nhớ đến doanh trại cũ, nhớ những người bạn lính năm xưa và nhớ cả tuổi hai mươi đầy nhiệt huyết của mình.


