Mẹ Việt Nam Anh hùng

MÙA GẶT DANG DỞ VÀ KHÚC CA BẤT TỬ

Vĩnh Long14/04/2026Xã đoàn Đôn Châu (Xã đoàn Đôn Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa vùng đất Mỹ Cẩm kiên cường, có những người phụ nữ mà cuộc đời họ là một cuốn nhật ký được viết bằng sự nhẫn nại và hy sinh vô bờ bến. Mẹ Trần Thị Lược chính là một người như thế — người đã đi qua một "thời hoa lửa" không bằng những lời tung hô, mà bằng niềm tin sắt đá gửi gắm vào những đứa con.

Những cánh chim không mỏi

Trong mái nhà của mẹ và ba (ông Võ Văn Rạng), bảy người con đã khôn lớn dưới bóng dừa Càng Long. Khi khói lửa chiến tranh tràn về, mẹ không giữ các con cho riêng mình. Mẹ hiểu rằng, muốn có một mùa vàng yên ả, phải có những người sẵn sàng đi vào tâm bão.

Người con trai Võ Văn Mận lên đường khi vừa đôi mươi. Với bản lĩnh và sự mưu trí, anh sớm trở thành Trung đội trưởng Bộ đội địa phương huyện Càng Long. Anh đi giữa lòng dân, chiến đấu vì từng tấc đất quê hương cho đến hơi thở cuối cùng vào một ngày tháng 4 năm 1967. Anh ngã xuống khi lý tưởng đang rực cháy nhất, để lại cho mẹ niềm tự hào pha lẫn nỗi đau xé lòng.

Nén đau thương vào hạt lúa vàng

Nếu cuộc đời anh Mận là khúc ca ra trận oai hùng, thì câu chuyện về anh Võ Văn Mừng lại khiến người ta thắt lòng về tình mẫu tử. Là Tiểu đội phó du kích xã, anh vừa chắc tay súng, vừa nặng lòng với mẹ cha.

Vào một ngày tháng 4 năm 1974, khi cánh đồng quê hương đang vào mùa gặt, anh được chỉ huy cho phép tranh thủ về phụ giúp mẹ việc nhà. Nhưng giữa lúc đôi bàn tay người chiến sĩ đang chạm vào những bông lúa trĩu hạt – thành quả của bao ngày mẹ tảo tần – thì pháo giặc ập đến. Anh hy sinh ngay trên mảnh ruộng quê hương, khi mùa gặt vẫn còn dang dở. Máu của anh hòa vào đất, quyện vào hương lúa mới, viết nên một chương bi hùng về lòng hiếu thảo và sự tận hiến.

Tượng đài từ lòng nhân hậu

Mẹ Lược đã sống một cuộc đời dài gần một thế kỷ (1920 - 2011), đi qua hai cuộc kháng chiến và chứng kiến ngày đất nước trọn niềm vui. Ánh mắt hiền từ trong tấm chân dung cũ của mẹ như vẫn dõi theo từng nhành cây, ngọn cỏ của vùng Mỹ Cẩm hôm nay.

Mẹ không còn nữa, nhưng câu chuyện về người con Trung đội trưởng và anh du kích hy sinh bên bó lúa chưa kịp gặt vẫn sẽ mãi là một "thời hoa lửa" rực rỡ nhất. Đó là minh chứng cho sức mạnh dân tộc: được nuôi dưỡng từ tình yêu gia đình và bùng cháy thành tình yêu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn