Cánh đồng trong mưa bom
Mùa lúa năm ấy đến đúng lúc chiến tranh đang diễn ra ác liệt. Những cánh đồng Mường Lò vẫn vàng óng, nhưng trên con đường làng, tiếng bước chân vội vã và tiếng gọi nhau tránh bom đã trở thành quen thuộc.
Một buổi sáng, khi tiếng máy bay vừa xa dần, bà con trong bản đồng loạt xuống ruộng.
Không ai nói rằng mình sợ.
Chỉ có một câu được nhắc đi nhắc lại:
“Lúa chín rồi, phải gặt thôi.”
Những người già, phụ nữ và cả các em nhỏ cùng nhau thu hoạch. Có những người lính vừa hành quân qua cũng dừng lại giúp bà con một lúc. Người cắt lúa, người bó thành từng gánh, người nhanh chóng chuyển thóc vào nơi an toàn.
Một chiến sĩ trẻ nhìn cánh đồng rồi nói:
“Bao giờ hết chiến tranh, chắc nơi này đẹp lắm.”
Một bà cụ đang bó lúa cười:
“Không cần chờ hết chiến tranh đâu. Nó vẫn đẹp mà.”
Câu nói ấy khiến người lính im lặng.
Buổi chiều, một trận bom bất ngờ trút xuống khu vực gần cánh đồng. Mọi người vội tìm nơi trú ẩn. Khi tiếng bom dứt, họ lại trở ra.
Một góc ruộng bị cày xới.
Nhưng phần lúa còn lại vẫn được gặt tiếp.
Đến tối, những bao thóc cuối cùng cũng được đưa vào kho.
Bà con ngồi bên nhau, mệt nhưng vui. Không có bữa tiệc, không có tiếng nhạc, chỉ có nồi cơm nóng và bát canh rau rừng.
Người chiến sĩ trẻ hôm ấy trước khi rời bản đã xin một nắm thóc nhỏ.
Anh nói:
“Cho tôi mang theo làm kỷ niệm.”
Bà cụ đưa cho anh rồi dặn:
“Nhớ trở về. Đến mùa gặt năm sau, còn có người chờ anh ăn cơm.”
Năm sau, chiến tranh vẫn chưa kết thúc.
Nhưng người lính đã trở lại.
Anh đứng giữa cánh đồng, nhìn những bông lúa mới cúi đầu trong gió. Bà cụ năm trước nhận ra anh, chỉ cười:
“Thấy chưa, tôi đã bảo có người chờ mà.”
Anh cúi xuống, nâng một nắm lúa trên tay.
Giữa những năm tháng khói lửa, mùa gặt vẫn đến.
Bởi người dân hiểu rằng giữ được hạt lúa cũng là giữ lấy sự sống, giữ lấy quê hương và giữ niềm tin vào một ngày bình yên sẽ trở về.



