Mẹ Việt Nam Anh hùng

MÙA GIÓ LONG VĨNH – NỖI ĐAU HÓA THÀNH BẤT TỬ (Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Bùi Thị Bạc)

Tôi về xã Long Vĩnh vào một buổi chiều đầy nắng. Con đường quê trải dài giữa những hàng dừa, những vuông tôm lấp lánh nước, tất cả hiện lên yên bình đến lạ. Nhưng chính nơi bình yên này, đã từng tiễn biết bao người con ra đi và không trở lại. Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi đã chuẩn bị cho mình một tâm thế lắng nghe. Nhưng khi nghe kể về Mẹ Bùi Thị Bạc, tôi vẫn không khỏi nghẹn lòng.

Vĩnh Long21/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi về xã Long Vĩnh vào một buổi chiều đầy nắng. Con đường quê trải dài giữa những hàng dừa, những vuông tôm lấp lánh nước, tất cả hiện lên yên bình đến lạ. Nhưng chính nơi bình yên này, đã từng tiễn biết bao người con ra đi và không trở lại.

Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi đã chuẩn bị cho mình một tâm thế lắng nghe. Nhưng khi nghe kể về Mẹ Bùi Thị Bạc, tôi vẫn không khỏi nghẹn lòng.

Mẹ sinh năm 1925, lớn lên trên vùng đất Long Vĩnh hiền hòa. Cuộc đời Mẹ giản dị như bao người phụ nữ nông thôn khác – gắn bó với ruộng đồng, với gia đình, với người chồng là ông Hà Công Minh. Mẹ có hai người con, một trai, một gái. Một mái ấm nhỏ, tưởng chừng đủ đầy và yên ả giữa cuộc đời nhiều biến động.

Nhưng chiến tranh không cho ai được chọn.

Khi đất nước bước vào những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, hai người con của Mẹ đã lần lượt bước vào con đường cách mạng. Không phải vì họ muốn rời xa vòng tay Mẹ, mà vì họ hiểu rằng có những điều lớn hơn cả hạnh phúc riêng – đó là Tổ quốc.

Người con trai, liệt sỹ Hà Hữu Nghiệp, tham gia cách mạng từ rất sớm, năm 1961, khi mới tròn mười sáu tuổi. Là một Trung sỹ thuộc đơn vị hậu cần, anh âm thầm góp sức mình vào những chuyến vận chuyển đạn dược – những chuyến đi mà mỗi bước chân đều có thể là lần cuối. Ngày 3 tháng 5 năm 1966, trong một chuyến tải đạn tại vùng Trảng Bàng (Tây Ninh), anh bị địch đột kích và anh dũng hy sinh.

Tin dữ chưa kịp nguôi ngoai, Mẹ lại tiếp tục sống trong nỗi lo canh cánh cho người con gái.

Liệt sỹ Hà Thị Hớn, sinh năm 1948, tham gia cách mạng năm 1966. Là một nhân viên cứu thương của trạm xá Long Vĩnh, chị không cầm súng ra trận, nhưng lại chiến đấu theo một cách khác – giành giật sự sống cho đồng đội giữa bom đạn. Công việc của chị là những lần băng rừng, vượt đường, cứu chữa cho thương binh, là những đêm không ngủ bên giường bệnh.

Ngày 24 tháng 7 năm 1966, trong một lần được phân công đi học lớp cứu thương, trên đường trở về, chị bị địch phục kích. Người con gái của Mẹ đã ngã xuống khi đang mang trong mình sứ mệnh cứu người.

Hai người con…
Hai cuộc đời…
Đều dừng lại ở tuổi thanh xuân…

Tôi đứng lặng khi nghe câu chuyện ấy. Một người mẹ, mất đi cả hai đứa con – những giọt máu cuối cùng của mình. Nỗi đau ấy không gì có thể bù đắp.

Nhưng điều khiến tôi xúc động hơn cả, là cách Mẹ đã sống sau những mất mát đó. Người dân kể rằng, Mẹ không oán trách, không gục ngã. Mẹ lặng lẽ sống, lặng lẽ nhớ thương, và lặng lẽ tự hào. Với Mẹ, các con không mất đi – các con đã hóa thân vào đất nước, vào từng tấc đất quê hương.

Chiều hôm ấy, tôi đứng giữa Long Vĩnh, nghe gió thổi qua những rặng dừa. Gió mang theo hơi mặn của biển, và cả những ký ức không thể gọi thành lời. Tôi chợt nhận ra rằng, có những người mẹ không cần đến những tượng đài – bởi chính cuộc đời của họ đã là một tượng đài bất tử.

Năm 2014, Mẹ Bùi Thị Bạc được truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Một danh hiệu xứng đáng, nhưng không gì có thể sánh được với sự hy sinh mà Mẹ đã trải qua.

Tôi rời Long Vĩnh khi mặt trời dần khuất sau những rặng dừa. Trong lòng tôi, câu chuyện về Mẹ vẫn còn đọng lại, như một lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay.

Một người mẹ đã hiến dâng cả hai người con cho Tổ quốc.
Hai người con đã sống trọn vẹn một đời vì đất nước.

Và từ nỗi đau ấy…
Một biểu tượng bất tử đã được sinh ra.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn