MÙA GIÓ NGƯỢC
MÙA GIÓ NGƯỢC
Gió rừng tháng ấy thổi ngược chiều, mạnh và lạnh. Đơn vị của anh Khánh phải hành quân liên tục, vượt qua nhiều dãy núi.
Mỗi bước đi đều nặng nề. Ba lô đè lên vai, gió thốc vào mặt khiến mắt cay xè. Nhưng không ai dừng lại.
Anh Khánh là người đi đầu. Không phải vì anh khỏe nhất, mà vì anh luôn nói:
“Người đi trước phải chịu gió trước.”
Có lần, gió mạnh đến mức cả đoàn phải dừng lại. Không thể nhìn thấy đường, không thể tiến lên.
Anh Khánh quay lại, nói nhỏ:
“Chờ một chút, rồi đi tiếp.”
Không ai hỏi “bao lâu”, vì họ tin anh.
Khi gió dịu đi, anh lại bước lên trước, mở đường.
Sau chiến tranh, anh trở về quê, làm nghề trồng rừng. Những ngày gió lớn, anh vẫn ra đồi, đứng lặng nhìn cây.
Có người hỏi:
“Sao không ở trong nhà cho đỡ vất?”
Anh cười:
“Gió rồi cũng qua thôi.”
Câu nói ấy không chỉ dành cho gió, mà cho cả những năm tháng đã qua.


