Cựu chiến binh

MÙA GIÓ TRÊN BIỂN

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA GIÓ TRÊN BIỂN

Tháng mười, biển bắt đầu vào mùa gió lớn.

Trên một hòn đảo xa, An cùng đồng đội chuẩn bị cho những ngày thời tiết khắc nghiệt.

Cây cối được buộc lại.

Mái nhà được kiểm tra.

Thiết bị được che chắn.

Tất cả đều phải sẵn sàng.

An đứng nhìn những con sóng đang dần cao hơn.

Một đồng đội hỏi:

— Cậu có nhớ nhà không?

An cười:

— Ngày nào chẳng nhớ.

— Thế sao không buồn?

An nhìn ra biển.

— Vì mình biết ở nhà cũng có người đang chờ mình trở về.


Tối hôm đó, An nhận được một bức thư.

Là thư của em gái.

“Anh, ở nhà mọi người vẫn khỏe. Mẹ bảo anh nhớ ăn uống đầy đủ. Bố bảo khi nào về thì cùng bố đi câu cá.”

An đọc xong bật cười.

Anh viết thư trả lời:

“Anh nhớ rồi. Khi về anh sẽ đi câu cá với bố.”

Anh không viết rằng ngoài này gió đang rất mạnh.

Không viết rằng biển bắt đầu nổi sóng.

Anh chỉ muốn gia đình yên tâm.


Nửa đêm, bão đến.

Gió rít qua những căn nhà.

Mưa quất mạnh vào cửa kính.

Các chiến sĩ lập tức vào vị trí.

An cùng đồng đội kiểm tra từng khu vực.

Một cây lớn bị gió quật đổ.

Mọi người nhanh chóng dọn dẹp để tránh ảnh hưởng đến các công trình.

Không ai được phép chủ quan.

Sau nhiều giờ, bão cuối cùng cũng đi qua.

Mọi người mệt rã rời.

Nhưng khi nhìn thấy lá cờ vẫn còn trên cột, An mỉm cười.

Một chiến sĩ nói:

— Cờ vẫn còn.

An đáp:

— Ừ. Ngày mai lại tiếp tục.


Sáng hôm sau, mọi người bắt đầu khắc phục hậu quả.

Một số cây bị gãy.

Một phần mái bị hư.

Nhưng không ai than phiền.

An cùng đồng đội trồng lại những cây mới.

Một chiến sĩ trẻ hỏi:

— Gió mạnh thế này, trồng rồi có bị gãy nữa không anh?

An trả lời:

— Có thể.

— Vậy sao vẫn trồng?

An cắm cây xuống đất.

— Vì nếu sợ nó gãy thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ có cây xanh.

Người chiến sĩ trẻ nhìn An rồi gật đầu.


Buổi chiều, đơn vị tổ chức một buổi sinh hoạt lịch sử.

An ngồi phía cuối phòng.

Người chỉ huy nhắc đến Gạc Ma.

Ngày 14 tháng 3 năm 1988, 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.

An đã nghe câu chuyện ấy nhiều lần.

Nhưng mỗi lần nghe, anh vẫn thấy lòng nặng xuống.

Người chỉ huy nói:

— Những người ấy đã trở thành một phần của lịch sử.

Một chiến sĩ hỏi:

— Chúng ta có thể làm gì để xứng đáng với họ?

Ông trả lời:

— Hoàn thành tốt nhiệm vụ hôm nay.

An nhớ mãi câu nói ấy.


Tối hôm đó, An gọi điện về nhà.

Mẹ hỏi:

— Ngoài đó có bão không con?

An cười:

— Bão qua rồi mẹ.

— Con có sao không?

— Con vẫn khỏe.

Mẹ im lặng một chút rồi nói:

— Vậy là tốt.

An nghe giọng mẹ.

Anh biết mẹ vẫn lo.

Anh nói:

— Mẹ yên tâm. Con sẽ về.

Mẹ đáp:

— Mẹ chờ.

Hai chữ ấy khiến An im lặng rất lâu.


Nhiều tháng sau, An hoàn thành nhiệm vụ.

Ngày tàu rời đảo, anh đứng trên boong nhìn lại.

Những cây xanh mà anh cùng đồng đội trồng sau bão vẫn còn đó.

Chúng chưa lớn.

Nhưng đã đứng vững.

An mỉm cười.

Anh hiểu rằng có những thứ cũng giống như cây xanh.

Phải được vun trồng từng ngày mới có thể tồn tại lâu dài.

Đó là tình yêu quê hương.

Là lòng biết ơn.

Là trách nhiệm.

Và là ý thức bảo vệ biển đảo.


Khi trở về đất liền, An đưa cho em gái xem những bức ảnh.

Cô bé chỉ vào một cái cây:

— Cây này anh trồng à?

An gật đầu.

— Nó sống được không?

— Anh không biết.

Cô bé cười:

— Em nghĩ nó sẽ sống.

An hỏi:

— Sao em biết?

Cô bé trả lời:

— Vì anh đã chăm nó.

An nhìn em.

Anh chợt nhận ra rằng bảo vệ quê hương cũng giống như chăm sóc một cái cây.

Không thể chỉ làm một lần.

Phải kiên trì mỗi ngày.


Ngoài khơi xa, biển vẫn tiếp tục những mùa gió.

Những người lính mới lại đến.

Những người lính cũ trở về.

Nhưng những hàng cây vẫn lớn lên.

Lá cờ vẫn bay.

Và những câu chuyện về những người đã hy sinh vẫn được kể lại.

Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 là một dấu mốc đau thương trong lịch sử bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam, với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh. Thế hệ hôm nay cần ghi nhớ sự hy sinh ấy bằng lòng biết ơn và trách nhiệm, không phải bằng sự hận thù. Bảo vệ chủ quyền biển đảo là một quá trình lâu dài, cần sự chung sức của toàn dân thông qua quốc phòng, pháp luật, khoa học, kinh tế, giáo dục và ý thức của mỗi công dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn