Mùa hè
Trần Văn Bình (72 tuổi, thôn La Hà Nam, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị). Mùa hè đỏ lửa năm 1972, ông Bình tròn 18 tuổi, tham gia bộ đội. Ông kể bắt đầu từ ngày 26 tháng 6 năm 1972, không quân Hoa Kì bắt đầu ném bom rải thảm Quảng Trị để chuẩn bị cho các hoạt động của bộ binh. Mục tiêu của Hoa Kì là Việt Nam Cộng hoà tái phải giành chiến thắng trước ngày 13/7, lúc hội nghị Paris nhóm họp trở lại.
Trần Văn Bình (72 tuổi, thôn La Hà Nam, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị). Mùa hè đỏ lửa năm 1972, ông Bình tròn 18 tuổi, tham gia bộ đội. Ông kể bắt đầu từ ngày 26 tháng 6 năm 1972, không quân Hoa Kì bắt đầu ném bom rải thảm Quảng Trị để chuẩn bị cho các hoạt động của bộ binh. Mục tiêu của Hoa Kì là Việt Nam Cộng hoà tái phải giành chiến thắng trước ngày 13/7, lúc hội nghị Paris nhóm họp trở lại. Trong 81 ngày đêm, Mỹ đã dội xuống thị xã và Thành cổ Quảng Trị khoảng 328.000 tấn bom đạn (tương đương sức công phá của 7 quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima). Có những ngày, ông và các chiến sĩ tại Thành cổ phải hứng chịu hàng trăm quả đạn pháo. Diện tích thành cổ chưa đầy 2 dặm vuông nhưng phải chịu lượng bom đạn khổng lồ, khiến nơi công trình bị san phẳng.
Ban ngày, ông và các chiến sĩ thu mình trong những hầm hào chật hẹp, ẩm ướt, chờ đợi những đợt tấn công của xe tăng và bộ binh địch. Khi tiếng pháo vừa dứt, chúng tôi chồm ông và các chiến sĩ chồm lên từ trong đổ nát, dùng lựu đạn và AK đánh giáp lá cà. Giữa cái nóng cháy da thịt và mùi tử khí, chúng tôi chia nhau từng ngụm nước đục, từng mẫu lương khô dính bùn đất. Ông nói: “Chúng tôi chiến đấu không phải vì huân chương, mà vì một niềm tin cháy bỏng: mỗi ngày giữ được Thành cổ là một ngày kéo gần hoà bình.”


