MÙA HÈ ĐỎ LỬA 1972 – HÀNH QUÂN VÀO "CHẢO LỬA" QUẢNG TRỊ
Năm 1972, lịch sử gọi tên Quảng Trị là "chảo lửa", là "túi bom" của thế giới. Khi lệnh hành quân vào Nam được phát ra, đơn vị của ông Mưu lặng lẽ di chuyển trong đêm. Con đường hành quân vào chiến trường không trải hoa hồng mà đầy rẫy hiểm nguy từ những đợt oanh tạc của máy bay B52.
Ông Mưu nhớ như in cảm giác khi đặt chân đến đất Quảng Trị. Mùi đất khét lẹt vì thuốc súng, những rặng dừa bị mảnh bom phạt ngang đầu, và bầu trời lúc nào cũng một màu xám xịt của khói đạn. Tại đây, ông trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận Đường 9 – Nam Lào và sau đó là bảo vệ Thành cổ.
Mỗi bước chân trên đất Quảng Trị lúc bấy giờ đều có thể là bước chân cuối cùng. Thế nhưng, giữa cái chết cận kề, tinh thần của ông và đồng đội lại càng thêm vững vàng. Họ chia nhau từng hớp nước đục, từng mẩu lương khô thấm nước mưa. Đất Quảng Trị với những địa danh như Cam Lộ, Gio Linh đã trở thành một phần máu thịt trong ký ức của ông. Đó không chỉ là địa lý, đó là nơi thử thách bản lĩnh của người lính Sư đoàn 308. Giữa tiếng pháo gầm vang, ông Mưu vẫn giữ vững tay súng, bởi sau lưng ông không chỉ là đơn vị, mà là niềm hy vọng của quê hương Ninh Bình đang dõi theo.



