Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mùa hè đỏ lửa

Nghệ An18/07/2026Chi đoàn Hùng Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, Đường Xuân Bình theo đơn vị hành quân vào chiến trường Quảng Trị. Đó là thời điểm cuộc chiến bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Sau này, mỗi khi nhắc đến Quảng Trị, ông thường lặng đi vài giây rồi mới chậm rãi kể. Bởi trong ký ức ông, nơi ấy luôn hiện lên với một màu đỏ của bom đạn, khói lửa và sự hy sinh.

Những ngày đầu đặt chân đến chiến trường, người lính trẻ gần như không tin vào mắt mình. Bầu trời không còn màu xanh yên bình như quê nhà mà bị xé nát bởi tiếng máy bay gầm rú. Từng tốp máy bay lao xuống trút bom, từng cột khói đen cuồn cuộn bốc lên từ những cánh rừng, triền đồi và dòng sông. Mặt đất rung chuyển không ngừng dưới sức công phá của đạn pháo.

Giữa khung cảnh ấy, những đoàn quân vẫn nối tiếp nhau tiến vào mặt trận. Họ lặng lẽ hành quân trong đêm, băng qua những cánh rừng loang lổ hố bom, men theo những con đường vừa bị bom cày xới. Ai cũng hiểu rằng mỗi bước chân đều có thể đối mặt với hiểm nguy, nhưng không một ai chùn bước.

Đường Xuân Bình được giao nhiệm vụ công vụ và trợ lý dẫn đường. Công việc của ông không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng lại là mắt xích quan trọng để đưa các đơn vị và tân binh đến đúng vị trí an toàn. Mỗi chuyến đi là một cuộc chạy đua với thời gian và bom đạn.

Có những đêm cả đoàn phải nằm ép mình dưới giao thông hào hàng giờ vì máy bay địch quần thảo phía trên. Khi tiếng bom vừa ngớt, mọi người lại lập tức đứng dậy tiếp tục hành quân. Không ai than phiền. Không ai bỏ hàng ngũ. Trong tâm trí họ chỉ có một mục tiêu là hoàn thành nhiệm vụ.

Quảng Trị mùa hè năm ấy đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm. Nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, người lính trẻ học được bài học đầu tiên về sự hy sinh. Ông hiểu rằng hòa bình không bao giờ là điều tự nhiên có được, mà phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu của những người đi trước.

Nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ lại mùa hè đỏ lửa năm 1972, trong lòng ông vẫn dâng lên niềm xúc động khó tả. Đó là ký ức đau thương, nhưng cũng là niềm tự hào của một thế hệ đã không lùi bước trước bom đạn để giữ gìn độc lập cho Tổ quốc.

Thông điệp: Bom đạn có thể tàn phá đất đai, nhưng không thể khuất phục lòng yêu nước. Chính ý chí kiên cường của những người lính đã làm nên sức mạnh để dân tộc Việt Nam vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn