MÙA HÈ ĐỎ LỬA VÀ CÀNH PHƯỢNG TRÊN DÒNG THẠCH HÃN
ÙA HÈ ĐỎ LỬA VÀ CÀNH PHƯỢNG TRÊN DÒNG THẠCH HÃN
Dòng sông Thạch Hãn những ngày tháng Tám năm 1972 trôi đi lặng lẽ dưới làn sương mờ. Nhưng sự bình yên ấy chỉ là khoảng nghỉ ngắn ngủi giữa những đợt cuồng phong bom đạn. Quảng Trị lúc này được ví như một "cối xay thịt" khổng lồ, nơi từng tấc đất đều thấm đượm máu và mồ hôi.
Trong căn hầm dã chiến nấp dưới lòng đất, Lam — chiến sĩ trinh sát 20 tuổi — đang tỉ mẩn viết từng nét chữ trên mảnh giấy súng đã ố vàng. Anh là sinh viên khoa Ngữ văn trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút nay chai sạn vì báng súng AK và mảnh pháo gạt.
Bên cạnh anh, Hà — cô y tá chiến trường thuộc Đội Tự vệ Quảng Trị — đang dùng gạc lau vết thương trên vai Lam. Hà kém Lam một tuổi, nhà ở bờ Nam sông Thạch Hãn — nơi vốn thanh bình nay chỉ còn là đống đổ nát.
— Đau không anh? — Hà thì thầm, giọng nói ngọt ngào xứ Trị Thiên vang lên giữa tiếng pháo rền xa xa.
— Nhẹ như phủi bụi thôi em, sinh viên Tổng hợp chịu đựng giỏi lắm! — Lam mỉm cười, cố giấu đi cái nhói đau.
Chỉ trong 81 ngày đêm, lượng bom đạn trút xuống mảnh đất nhỏ hẹp này tương đương sức nổ của 7 quả bom nguyên tử. Cả tòa thành gạch rêu phong hàng trăm năm tuổi bị cày xới nát vụn. Thế nhưng, giữa biển lửa ấy, những người lính trẻ tuổi đôi mươi vẫn kiên cường bám trụ.
— Anh Lam này, anh viết gì thế? — Hà vừa quấn dải băng cuối cùng vừa hỏi.
Lam chần chừ rồi trao mảnh giấy cho Hà. Dưới ánh đèn dầu tù mù made bằng vỏ đồ hộp, Hà đọc từng nét chữ đều đặn: "Quảng Trị, ngày 15/8/1972... Đất trời nơi đây chỉ toàn tiếng bom nổ. Nhìn những mảng tường đổ nát, anh lại nhớ về những ngày hè Hà Nội, nhớ bờ hồ Hoàn Kiếm và nhớ... nụ cười của em..."
Đọc đến đây, đôiแก้ม Hà chợt ửng hồng. Cô rút từ trong túi áo ra một nhánh phượng khô đã được ép cẩn thận — cành phượng cô nhặt được ở góc Thành cổ trước khi nó bị đạn pháo cày xới.
— Em tặng anh này. Hoa phượng đỏ như máu của chúng ta, nhưng cũng đỏ như niềm tin chiến thắng.
Lam đỡ lấy cành phượng khô, nâng niu kẹp vào giữa trang sổ nhật ký.
— Cảm ơn em. Anh hứa, khi nào dứt tiếng súng, anh sẽ đưa em ra Hà Nội dạo chơi hồ Tây.
— Nhớ lời anh đấy nhé! Em sẽ chờ.
Đúng lúc đó, tiếng còi báo động khẩn cấp vang lên. Một chiến sĩ trinh sát lao vào hầm, thở không ra hơi:
— Đồng chí Lam! Địch mở đợt tấn công mới vào cửa Đông! Có xe tăng và máy bay hỗ trợ!
Lam bật dậy, xóc lại khẩu AK trên vai. Anh nhìn Hà một lần cuối rồi hô to:
— Em ở lại chăm sóc thương binh nhé! Anh đi bảo vệ cửa Đông!
Bên ngoài, bầu trời Quảng Trị rực lửa bởi bom napalm. Xe tăng giặc gầm gừ tiến qua những đám tro tàn. Lam cùng đồng đội dàn trận địa bên dưới những chân tường gạch nát vụn.
"Bóp cò!" Tiếng súng AK nổ đanh gọn. Trận chiến diễn ra cực kỳ tàn khốc. Đạn pháo cày đi xới lại khiến đất đá tơi tả như bột mịn. Đồng đội xung quanh Lam lần lượt ngã xuống, nhưng không một ai lùi bước. Họ dùng chính thân mình làm lá chắn bảo vệ từng tấc đất.
Đến đợt tấn công thứ ba, một quả đạn pháo rơi ngay sát vị trí của Lam. Sức nổ khủng khiếp hất văng anh ra xa, đất đá lấp liệm lấy nửa người. Tai Lam ù đi, mắt mờ dại, máu chảy nhòe đầm khuôn mặt. Trong khoảnh khắc miên man giữa sống và chết, anh thấy bóng dáng Hà đang lao tới giữa làn mưa đạn.
— Lam! Bám lấy em! — Tiếng Hà khản đặc. Cô dùng hết sức lực nhỏ bé đào bới đất đá, cõng anh trên lưng lết từng bước về phía hầm phẫu thuật.
Máu của Lam nhuộm đỏ cả bờ vai áo y tá của Hà.
— Đừng nhắm mắt, Lam ơi! Anh đã hứa đưa em ra Hà Nội cơ mà! — Hà vừa khóc vừa hô lớn.
Lam cố gắng mở mắt, mỉm cười yếu ớt:
— Anh... vẫn giữ cành phượng... em tặng...
Sáng hôm sau, trận chiến tạm lắng xuống khi đối phương phải rút lui. Thành cổ Quảng Trị vẫn kiên cường đứng vững dưới lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên đỉnh lũy. Lam tỉnh dậy trong hầm cứu thương, thấy tay mình đang được Hà nắm chặt.
Nhiều năm sau chiến tranh, dòng sông Thạch Hãn lại trở về vẻ thanh bình vốn có. Dưới chân Thành cổ, những cành phượng vĩ vẫn nở hoa đỏ rực mỗi độ hè về, nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời hoa lửa bi hùng — nơi tình yêu và lý tưởng sống của tuổi trẻ đã hòa quyện làm một.



