Mùa Hè Kampong Cham
Tháng 4 năm 1986, khi đất nước đã hòa bình được hơn một thập kỷ, nhưng ở biên giới Tây Nam và trên đất bạn Campuchia, lửa chiến tranh vẫn chưa tắt hẳn

Tháng 4 năm 1986, khi đất nước đã hòa bình được hơn một thập kỷ, nhưng ở biên giới Tây Nam và trên đất bạn Campuchia, lửa chiến tranh vẫn chưa tắt hẳn. Chàng trai Huỳnh Thanh Viên (sinh 20/06/1965) gác lại tuổi trẻ của mình, chính thức nhập ngũ vào ngày 17/4/1986.
Viên được huấn luyện rồi bổ sung vào Trung đoàn 165 – một trung đoàn chủ lực thuộc Sư đoàn 7, Quân đoàn 4. Đây là đơn vị dày dạn chiến tích, và điểm đến của Viên là tỉnh Công-Bông-Chàm (Kampong Cham) – một địa bàn trọng yếu, nơi các đơn vị Việt Nam vừa thực hiện nhiệm vụ truy quét tàn quân, vừa giúp đỡ nhân dân xây dựng cuộc sống mới.
Viên là một Chiến sĩ bình thường, nhưng gánh trên vai trọng trách không hề nhỏ. Cuộc sống của chiến sĩ Huỳnh Thanh Viên ở Công-Bông-Chàm là sự đan xen giữa hai nhiệm vụ lớn Là thường xuyên tham gia vào các chiến dịch truy quét tàn quân Khmer Đỏ. Đó là những ngày hành quân dầm mình trong bùn lầy, đối mặt với sự phục kích bất ngờ và những hiểm nguy rình rập trong các cánh rừng hoang. Nhiệm vụ của anh và đồng đội là giữ vững an ninh cho vùng nông thôn Campuchia, bảo vệ mùa màng và cuộc sống yên bình vừa được gây dựng. Bên cạnh việc chiến đấu, Viên và Trung đoàn 165 còn là những người lính kiến thiết. Họ dạy dân cách làm ruộng, hướng dẫn chăn nuôi, giúp xây dựng trường học, trạm xá. Anh Viên, dù là chiến sĩ mới, vẫn hăng hái cùng đồng đội đào kênh, gặt lúa. Hình ảnh những người lính cầm cuốc, cầm bay xây nhà thay vì cầm súng đã trở thành biểu tượng của tình hữu nghị Việt Nam – Campuchia lúc bấy giờ.
Công-Bông-Chàm dưới cái nắng rát bỏng đã chứng kiến sự trưởng thành của Viên, từ một tân binh thành một người lính dạn dày kinh nghiệm, vừa cứng rắn trong chiến đấu, vừa nhân hậu với dân. Thời gian phục vụ trong quân ngũ là quãng đời khắc nghiệt nhưng đầy ý nghĩa. Chiến sĩ Huỳnh Thanh Viên đã trải qua biết bao kỷ niệm không thể quên: những đêm canh gác dưới ánh trăng biên giới, những bữa cơm chia sẻ trong rừng sâu, và những cái nắm tay thật chặt với đồng đội khi phải đối mặt với hiểm nguy. Tình đồng đội ở Trung đoàn 165 là thứ keo sơn gắn bó nhất, giúp họ vượt qua mọi khó khăn. Họ chiến đấu không chỉ vì nhiệm vụ quốc tế cao cả, mà còn vì lời hứa trở về với gia đình, với quê hương.
Sau những năm tháng cống hiến tuổi trẻ của mình cho nghĩa vụ quốc tế cao cả, Chiến sĩ Huỳnh Thanh Viên đã hoàn thành sứ mệnh của người lính Sư đoàn 7.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



