Mùa hè không có tiếng ve

Một mùa hè xa quê khiến cô nhớ da diết tiếng ve và sắc phượng của thành phố Hải Phòng.
Cô Phượng nhớ những mùa hè tuổi thơ thường gắn với tiếng ve và màu đỏ của hoa phượng. Nhưng những mùa hè trong thời gian làm nhiệm vụ lại hoàn toàn khác.
Không có sân trường, không có những con phố quen thuộc, không có những buổi chiều thong thả dưới hàng cây.
Thay vào đó là những ngày làm việc liên tục, những chuyến di chuyển và những khoảng nghỉ ngắn.
Có những lúc giữa trưa, cô bất chợt nhớ đến Hải Phòng. Trong ký ức hiện lên những hàng phượng đỏ và tiếng ve quen thuộc.
Cô nhận ra mình đã bỏ lại một phần tuổi trẻ ở quê nhà để cùng những người bạn đồng trang lứa thực hiện nhiệm vụ.
Nhiều năm sau, mỗi mùa hè trở về, tiếng ve lại khiến cô nhớ đến thời thanh xuân.
Đặc biệt, mỗi khi nhìn thấy hoa phượng nở, cô lại nhớ đến những mùa hè đã xa.
Đối với cô, hoa phượng không chỉ là biểu tượng của Hải Phòng mà còn là dấu mốc của tuổi trẻ.



